Chương 3
Cô tắt máy xe, rồi quay sang nhìn Lương Yến Châụ
Xe tắt máy, ánh sáng trong xe cũng tối xuống.
Lương Yến Châu mặc sơ mi trắng và quần tây đen.
Mùa hè nóng nực, anh cởi hai cúc áo sơ mi ở cổ, tay áo cũng tùy ý xắn lên đến khuỷu tay.
Anh ngồi trong khoảng sáng mờ, khi Tần Sương nhìn anh, anh cũng vừa ngẩng mắt nhìn lại cô.
Ánh mắt hai người giao nhau, trong vài giây, không ai mở miệng nói gì, cũng chẳng ai dời tầm nhìn.
Trong xe mơ hồ dâng lên một luồng mập mờ, khó nói thành lời.
Tần Sương nhìn gương mặt tuấn tú của Lương Yến Châu, tim bất giác đập nhanh hơn.
Nhưng cô nhanh chóng bình tĩnh lại, tiếp tục nói “Thế còn anh về kiểu gì? Có cần tôi gọi tài xế lái thay không?”
Lương Yến Châu dời ánh mắt đi, thần sắc bình thản, như thể vài giây mập mờ trong xe vừa rồi chưa từng tồn tại.
Anh nhàn nhạt nói “Không cần lo cho tôi, cô về đi.”
Tần Sương gật đầu “Được, vậy tôi về ký túc. Cảm ơn anh đã đưa tôi về.”
Lương Yến Châu khẽ “Ừ” một tiếng.
Lúc này, bất kể là Lương Yến Châu hay Tần Sương, đều không ai nghĩ rằng sau này hai người còn có thể có liên quan.
Cái rung động thoáng qua kia, cũng chỉ xem như là do đêm tối khơi gợi, ai cũng không thật sự để trong lòng.
Đợi Tần Sương đi vào trong trường, Lương Yến Châu mới lấy điện thoại gọi cho tài xế trong nhà “Qua đón tôi một chút, ở cổng chính Học viện Điện ảnh.”
Năm nay, Tần Sương học năm ba. Trường học đã sớm cho phép sinh viên ra ngoài nhận vai diễn. Tần Sương xinh đẹp, diễn xuất cũng tốt, nhưng trong giới này, xinh đẹp và có diễn xuất chỉ là những điều cơ bản nhất, hoàn toàn chẳng đáng để nhắc tới.
Bởi vì nhìn khắp Học viện Điện ảnh, gần như chẳng có cô gái nào là không xinh đẹp.
Tần Sương cũng không thấy mình đẹp đến mức nào, vì chỉ tính riêng về nhan sắc, cô cảm thấy trong trường mình hoàn toàn chẳng lọt được vào hàng ngũ nổi bật. Người đẹp hơn cô có rất nhiềụ
Gần đến kỳ nghỉ hè, trong ký túc xá bốn nữ sinh, thì có một người tính về nhà ôn thi công chức, hai người khác một người tính đi Hoành Điếm làm diễn viên quần chúng, một người tính ở lại ký túc ôn thi cao học.
Còn Tần Sương thì dự định ở lại Bắc Kinh, cô ký được vài hợp đồng, một là quay quảng cáo cho một quán bán bánh Jianbing địa phương, một là đóng vai nữ phụ độc ác trong một bộ phim hiện đại, cuối tháng còn nhận hai show làm MC đám cưới, ngoài ra còn kiêm luôn việc đi catwalk, hễ công ty người mẫu bên đó thiếu người thì cô đều có thể qua bù vào.
“Bánh Jianbing? Bánh Jianbing gì vậy?”
Tần Sương đang ngồi trên bàn ăn cơm trưa mang từ căn tin về, thì bạn cùng phòng ở giường đối diện đột nhiên thò đầu ra khỏi màn chống muỗi, lo lắng nói
“Tần Sương Sương, sao cậu cái gì cũng nhận thế? Quảng cáo bánh Jianbing này có đáng tin không? Cẩn thận quay phải sản phẩm ba không đấy, sau này cậu nổi tiếng rồi, những cái này đều sẽ trở thành scandal của cậu đó.”
Tần Sương ngừng ăn, rất nghiêm túc nhìn bạn cùng phòng nói “Không đâụ Tớ đã đích thân đến cửa hàng họ khảo sát rồi, quán của bọn họ rất sạch sẽ, nguyên liệu cũng hợp pháp và đủ giấy tờ. Với lại cậu đừng thấy người ta chỉ bán bánh Jianbing thôi, mà cái quảng cáo này, tớ cũng phải vượt qua biết bao vòng loại, đánh bại không ít người mới ký được hợp đồng đó.”