Chương 7
Cô thử bắt chước ông chủ thu mua phế liệu, chăm chỉ nhặt giấy bìa, chai nhựa cả học kỳ, cuối cùng bán được có năm mươi tệ, vừa đủ để nhà trường thu tiền đồng phục mùa đông, coi như công cốc.
Cô thử học theo ông chủ tiệm lẩu, ở nhà chế biến nước lẩu, kết quả dầu bắn tung tóe, làm bỏng một vết phồng to trên mu bàn tay, đến giờ vẫn còn vết sẹo.
Cô lại bắt chước chú dì Lâm đi làm công trình, nghỉ hè theo người ta ra công trường khiêng gạch suốt hai tháng, chẳng kiếm được bao nhiêu, lại bị nắng làm đen thui như cục than, đến khi khai giảng bị Lâm Trạch cười chọc suốt.
Tóm lại, từ bé đến lớn cô thử đủ cách làm giàu, cuối cùng đều thất bại.
Mãi đến năm cô học lớp 10, nhà trường tổ chức diễn kịch, vì cô có chút nhan sắc, bị thầy ở ban văn nghệ kéo đi diễn nữ chính.
Cuối cùng vở kịch ấy được mang đi dự thi cấp thành phố, còn giành giải nhất. Vì cô diễn hay, hiệu trưởng thưởng cho cô năm ngàn tệ.
Đó là lần đầu tiên cô phát hiện ra mình có thiên phú diễn xuất, hơn nữa đóng kịch còn có thể kiếm tiền.
Sau đó, cô lên mạng tìm hiểu, tra bảng thù lao của diễn viên nổi tiếng, khi biết một nữ diễn viên hạng A có thể kiếm cả chục triệu chỉ với một bộ phim, cô kích động đến mất ngủ, trở về nhà thức trắng đêm nghiền ngẫm kỹ thuật diễn xuất.
Đến khi tốt nghiệp cấp ba, cô thuận lợi thi đỗ vào Học viện Điện ảnh với thành tích đứng đầu cả văn hóa lẫn chuyên ngành.
Cô vốn nghĩ mình sắp có thể kiếm được rất nhiều tiền, ai ngờ khi bước vào giới mới biết nước sâu đến thế nào.
Chứ đừng nói đến việc đóng nữ chính, bây giờ cô có thể nhận được một vai nữ phụ độc ác đã phải cảm tạ trời đất rồi.
Rời khỏi chỗ thử vai, bên ngoài trời đã tối hẳn.
Gió đêm mùa hè lùa tới, không khí oi bức, nhưng lại mang đến cảm giác đậm đặc hơi thở của cuộc sống. Như thể buổi tối mùa hè vốn nên như vậy, gió nóng nực, bầu trời đầy sao, thành phố phồn hoa và ánh đèn xe cộ nườm nượp.
Tần Sương tuy thất bại trong buổi thử vai, nhưng cô chỉ cho phép mình buồn trong năm phút. Lúc bước ra khỏi nhà vệ sinh, cô đã điều chỉnh lại tâm trạng, đầy sức sống mà bước ra đường.
Cô ngồi mười tiếng đồng hồ tàu cao tốc mới tới được Hồng Kông, sự nghiệp không thuận lợi cũng chẳng thể ảnh hưởng đến việc cô phải sống thật tốt.
Cô coi như mình đi du lịch, dứt khoát men theo con phố mà dạo chơi.
Ven đường có rất nhiều cửa tiệm nhỏ, cô bị hấp dẫn bởi một cửa hàng bán đĩa cũ, bước vào thì phát hiện bên trong còn có thể tìm được những bộ phim cũ từ thập niên 80, 90.
Cô lang thang trong đó mê mẩn quên cả thời gian, có rất nhiều đĩa muốn mua, nhưng vì ông chủ ra giá quá đắt, cuối cùng cô chỉ mua được hai bộ phim mình yêu thích nhất là Vượng Giác Tạp Môn và Thanh Xuân Như Hoa Nở.
Bỏ ra số tiền lớn mua hai chiếc đĩa cũ, cô cẩn thận cất vào túi vải bố của mình.
Từ cửa hàng bước ra, cô lại phát hiện một tiệm trang sức nhỏ ven đường, vừa đi vào đã lập tức ưng ý một sợi dây buộc tóc màu xanh lá.
Màu xanh ấy khiến cô nhớ đến chiếc váy xanh tuyệt đẹp của nữ chính trong bộ phim Chuộc Tội.
Cô bỏ ra mười đồng mua nó, rồi soi gương trong tiệm, buộc mái tóc dài cao lên.
Tóc được cột cao, vùng cổ lập tức trở nên mát mẻ.