⬅ Trước Tiếp ➡
Anh lạnh nhạt nhìn cô, mặt mày lạnh lùng uy nghiêm, giọng khàn khàn thô ráp như giấy nhám: "Cô không hiểu lời tôi nói à?"
Cô nhìn thẳng vào anh không né tránh, mặc dù trong lòng rối bời nhưng vẻ mặt lại vô cùng kiên định.
"Trong trấn này chỉ có mỗi tiệm xăm của anh thôi."
Người đàn ông nheo mắt, hơi mất kiên nhẫn: "Thì sao?"
"Anh ra giá đi, tôi có thể thêm tiền."
Từ nhỏ Hạ Chi Nam đã sống ở thành phố lớn, dù không muốn bị đồng tiền tha hoá, nhưng vào những lúc quan trọng thì tiền đúng là vạn năng.
"À."
Ngụy Đông hừ lạnh một tiếng: "Hôm nay tôi mà không làm thì cô không chịu đi phải không?"
Cô không nói tiếng nào, mím mím môi.
"Không chịu đi thật?"
"Thật." Ánh mắt cô kiên quyết.
Người đàn ông nhìn lông mày bướng bỉnh của cô, liếc nhìn đôi mắt lấp lánh, mày anh lại càng nhíu chặt.
"Cô muốn xăm cái gì?"
Mắt cô gái sáng lên, cô nhẹ giọng nói: "Hoa bỉ ngạn. Anh làm được không?"
Anh bóp điếu thuốc, nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý: "Cô biết ý nghĩa của nó là gì không vậy?"
"Biết."
"Xăm ở đâu?"
Cô suy nghĩ hai giây, miệng mấp máy nói: "Sau eo."
"Được. Hết năm nghìn tệ."
Anh lười phí thời gian với cô, vừa mở miệng đã hét giá, một lần báo giá mà đòi cao gấp ba lần giá thường.
Chốt giá."
Vai cô buông thõng xuống như trút được gánh nặng.
Cô hào phóng đồng ý, trong khi người đàn ông vừa mở miệng thì lại đứng đơ ra.
Anh đinh ninh giá này chắc chắn sẽ khiến cô bỏ cuộc, nào ngờ lại bị đưa vào thế đâm lao không thể nào không theo lao.
Trời tối, sương mù dày đặc, người dân bên kia sông mở những ô cửa sổ nhỏ hướng ra đường, vài gia đình đang ngồi quanh bàn ăn vừa ăn vừa trò chuyện.
Mùi thơm hấp dẫn của thức ăn thoang thoảng trong không khí ẩm ướt. Hạ Chi Nam ở trong nhà trọ cả ngày buồn chán, đến giờ cô còn chưa ăn một hạt cơm nào. Ngửi thấy mùi thơm hấp dẫn, đột nhiên cô cảm thấy đói bụng.
Bụng cô kêu 'ọt ọt', át cả tiếng nhạc trong phòng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Ngụy Đông đang đứng trước tủ kiểm tra những thiết bị cần dùng, nghe thấy tiếng động thì quay đầu lại, thấy cô đang khẽ tựa vào khung cửa, gò má nhợt nhạt hơi ửng hồng, giấu đầu vào mái tóc đen dài.
Anh định vờ như không nghe thấy, nhưng âm thanh cứ liên tiếp vang lên hệt như một bản giao hưởng.
"Có tiền xăm hình mà không có tiền ăn à?" Anh không nhịn được chế giễu một câu.
Hạ Chi Nam hay xấu hổ nên bị anh hỏi thì tai nóng rực, bất chấp ngẩng đầu hỏi: "Có quán bán đồ ăn nào gần đây không?"
"Ra ngoài rẽ phải, đi bộ chừng mười mét, có một tiệm bánh bao hấp Thượng Hải."
Cô có vẻ ngượng ngùng, nói nhỏ: "Buổi tối tôi không ăn đồ có bột mì."
Ngụy Đông sửng sốt, ánh mắt nhìn cô như đang nhìn sinh vật lạ.
Một người vạm vỡ to béo, lại là bộ đội đặc chủng miền Bắc như anh thường ăn bột mì nhiều hơn ăn cơm. Xuất ngũ mấy năm rồi mà anh vẫn không thay đổi được thói quen mỗi ngày ăn vài cái bánh bao, ăn mãi thành thói quen, không ăn sẽ cảm thấy khó chịu.
"Vậy cô lột bỏ vỏ bánh đi, ăn thịt bên trong thôi."
"Buổi tối tôi cũng không ăn thịt."
".."

⬅ Trước Tiếp ➡