⬅ Trước Tiếp ➡
Ôn Cẩn cảm nhận được làn da trên người truyền đến xúc cảm ấm áp. Nghĩ đến đôi tay này đã từng vuốt ve nữ nhân khác, người đàn ông này đã từng cùng Trình Tĩnh Sơ triền miên ở trên giường. Cô liền cảm thấy mỗi một chỗ bị hắn sờ qua đều trở nên cứng đờ, dạ dày quay cuồng, cảm giác ghê tởm không thể kiềm chế.
“Chát ”
Âm thanh vang lên ở trong phòng yên tĩnh nghe thật chói tai.
Trong lòng bàn tay Ôn Cẩn truyền đến cảm giác đau đớn, cô nhìn mặt Thẩm Nhượng nhanh chóng hồng lên, trong lòng khoáı cảm khi trả thù. Đồng thời tay đều phát rung, lập tức trong lòng liền lúng túng.
Cô cư nhiên dám tát Thẩm Nhượng một cái
Thẩm Nhượng giơ tay chạm vào gương mặt nơi mình bị đánh, sắc mặt trở nên cực lạnh, tình du͙c trong mắt hoàn toàn tiêu tán.
Hắn cúi đầu lạnh lùng nhìn chằm chằm Ôn Cẩn, vốn chuẩn bị nói gì đó nhưng khi nhìn thấy ánh mắt cô chợt lóe qua tia hoảng loạn thì toàn bộ lời nói đều mắc lại ở cổ họng.
Ôn Cẩn nhanh chóng mặc lại quần áo, đánh đòn phủ đầu trước khi Thẩm Nhượng mở miệng nói “Thẩm Nhượng, tôi biết anh không thích tôi, sau này tôi tuyệt đối sẽ không đến trước mặt anh chọc anh phiền chán. Chúng ta phận ai nấy lo, ai cũng không can thiệp ai.”
Thân thể cử động vài cái, Ôn Cẩn biểu tình lãnh đạm, nỗ lực làm chính mình thoạt nhìn không sợ hãi.
Khi cô nói hết lời không khí càng trở nên an tĩnh. Không biết qua bao lâu Thẩm Nhượng mới lãnh đạm nói “Ôn Cẩn, cô sẽ hối hận.”
Rời khỏi phòng ngủ, Thẩm Nhượng lạnh mặt chạm đến nơi bị Ôn Cẩn tát, trong lòng hơi trầm xuống. Hắn thừa nhận thủ đoạn lần này của Ôn Cẩn so với lúc trước cao hơn rất nhiềụ Hôm nay hắn cư nhiên năm lần bảy lượt vì cô mà thất thố.
Nhớ tới lời Ôn Cẩn nói, Thẩm Nhượng ánh mắt lạnh nhạt. Lạt mềm buộc chặt? Nếu cô nghĩ vậy hắn sẽ khiến cho cô gieo gió gặt bão.
Trong phòng ngủ, Ôn Cẩn sau khi nhìn thấy Thẩm Nhượng rời đi lập tức nhảy xuống giường, giữ cửa khóa trái. Ghé vào trên giường, cô cảm giác như vừa sống sót sau tai nạn. Ngây ngốc nhìn chằm chằm tay mình, cô vừa rồi thật điên cuồng, cư nhiên không quan tâm quăng cho Thẩm Nhượng một cái tát.
Ôn Cẩn nhớ tới chuyện cô nghe nói ở kiếp trước. Khi Thẩm Nhượng học đại học từng có một nam sinh làm tay hắn bị thương. Cuối cùng cả hai tay của nam sinh này đều bị Thẩm Nhượng phế đi. Lúc ấy cô nghe xong trong lòng chỉ có cao hứng. Cô cho rằng những người tổn thương Thẩm Nhượng vô luận như thế nào kết cục đều xứng đáng.
Hiện tại cô nhớ đến những việc này lại kết hợp với những chuyện mà cha thường xuyên nói cho cô. Thẩm Nhượng trên thương trường thủ đoạn máu lạnh, tàn nhẫn, cả người cô đột nhiên phát lạnh. Kiếp trước cô thật não tàn, cư nhiên dám lì lợm la liếm người đàn ông như vậy. Nếu không phải xem mặt mũi cha cô, Thẩm Nhượng có khả năng đã sớm giết chết cô.

⬅ Trước Tiếp ➡