Ngày Này Năm Ấy
Chương 11
⬅ Trước Tiếp ➡

nói một tiếng với cha cậu không..." "Không cần " Cừ Chiêu trở nên kích động, hắn run rẩy, "Tôi không muốn gặp lại ông ta " Tuế Hòa vội vàng trấn an cảm xúc của hắn, nói "Được được được, cậu không cần đi gặp ông ấy." Lúc này Cừ Chiêu mới bình tĩnh lại.
Đến lúc đó sẽ nhờ ba ba tìm người giải quyết đi.
Tuế Hòa uể oải nghĩ.
Có thể mượn tay người khác thoát khỏi con quái vật cha nuôi kia, Cừ Chiêu hưng phấn đến nỗi máu trong người sôi trào.
Hắn dựa vào bả vai Tuế Hòa, cười xảo quyệt.
Mọi người ở Gia Vinh đều cảm nhận được Cừ Chiêu thay đổi.
Hắn trở nên tự tin, sạch sẽ, thậm chí là đẹp.
Càng quan trọng hơn là, người đứng bên hắn là Tuế Hòa.
Có Tuế Hòa, mọi người rất nhanh tiếp nhận Cừ Chiêu thay đổi...
hắn nên có thay đổi, cũng chắc chắn có chỗ nào đó hơn người.
Bằng không sao Tuế Hòa sẽ làm bạn với hắn?
Chuyện này giống như một bước lên trời, cho dù không thấy nhiều ở Gia Vinh, tất cả mọi người khen Tuế Hòa xinh đẹp lương thiện, tất cả mọi người nói Cừ Chiêu là vận cứt chó.
Chẳng sợ trong lòng bọn họ sẽ coi thường loại chuyện này nhưng ngoài miệng vẫn sẽ nói vài câu khách sáo quan tâm.
Dần dần, bọn họ sẽ chủ động đến gần Cừ Chiêụ Rốt cuộc thân phận không giống, giá trị con người cũng sẽ thay đổi.
Nhưng Cừ Chiêu không muốn tốn tâm tư nói chuyện với bọn họ.
Hắn chỉ muốn cùng Tuế Hòa ở bên nhaụ Đang lấy lòng một người hữu dụng, hắn cần gì phải để ý đến những người và đồ vật vô dụng?
Bất cứ thứ gì cũng sẽ để lại dấu vết khi thời gian trôi đi, mặt nạ trên gương mặt cũng vậy.
Nó ngày càng dày hơn.
Mà Cừ Chiêu lại giống như không phát hiện, cứ như vậy đeo mặt nạ nặng trịch tới khi tốt nghiệp cấp 3.
Lời tác giả Tuế Hòa Gọi tớ là ba ba đi.
Cừ Chiêu A, người phụ nữ giả dối.
Đúng là Tuế Hòa coi Cừ Chiêu như con trai mình.
Nhưng dù lớn cũng không có tâm lý gánh nặng tuổi tác, chuyện này chỉ là tạm thời.
Sau khi trọng sinh Tuế Hòa sẽ hòa nhập vào cuộc sống của mình, khi đó cô chỉ bao nhiêu tuổi chứ, sẽ không có kiểu lý lẽ tôi sống nhiều năm hơn Cừ Chiêu thì ra vẻ tôi đây hơn người.
Theo quan điểm của tôi, tâm lý con người sẽ chịu ảnh hưởng từ hoàn cảnh, thời gian chỉ là xúc tác.
Nếu cô ấy quay về trước kia, vậy thì cô ấy sẽ phải chậm rãi thích ứng tuổi tác mới.
Ngẫm mà xem, xung quanh đều là học sinh, không muốn trẻ lại cũng không được.
...Trên đây chỉ là lời biện minh kém cỏi cho trọng sinh quay về tuổi tác cũ của tôi mà thôi.
ôm quyền Sau ngày kết thúc kì thi đại học, bầu trời quang đãng.
Tuế Hòa còn chưa mở mắt đã nhận được cuộc gọi của Cừ Chiêụ "Tuế Hòa, cậu dậy chưa?" Khi người ta không tỉnh táo, giọng nói như cách một lớp vải.
Lúc Cừ Chiêu nghe thanh âm này của Tuế Hòa cảm thấy thật sự mê người, cô dùng chân kẹp gối ôm, "Ừ." Vừa nghe liền biết chưa tỉnh ngủ, Cừ Chiêu cười khẽ một tiếng, "Hôm nay có liên hoan, đừng quên." "Sẽ không quên." Ném điện thoại qua một bên, Tuế Hòa xoay người xuống giường vén rèm cửa sổ ra, căn phòng tối tăm đón ánh mặt trời vào, cô dời tầm mắt, nhìn bản thân trong gương.
Dường như thay đổi rất nhiều, lại dường như không hề thay đổi.
Đời trước thế nào, đời này cô vẫn vậy.



⬅ Trước Tiếp ➡