Ngày Này Năm Ấy
Chương 13
⬅ Trước Tiếp ➡

lại cắm một miếng khác, "Mấy giờ đi?" Bây giờ mới hơn 1 giờ, Cừ Chiêu nói "Một tiếng nữa." Đi ăn cơm xong sẽ đi hát.
"Ăn rồi mới đến đây?" Tuế Hòa gật đầu, "Cậu ăn chưa?" Cừ Chiêu ngây thơ lắc đầu nói "Chưa." "Đoán được." Tuế Hòa tốt bụng đứng dậy, "Tớ sẽ làm cơm chiên trứng nhé, không cho phép nói chán ăn." Cừ Chiêu nhướng mày, "Tôi sẽ ăn cơm chiên trứng." Tuế Hòa quen thuộc đi vào phòng bếp, Cừ Chiêu không ngừng nhìn theo, lòng lấy làm lạ, 6 năm như một luôn tốt đẹp, là giả vờ quá giỏi hay bản tính đã vậy?
Hắn vẫn luôn âm thầm quan sát Tuế Hòa, ngẫu nhiên sẽ thử ném một viên đá nhỏ vào hang sâu, nhưng chưa từng có được kết quả như mong muốn.
Tuế Hòa giống như máy móc không có cảm tình, cô giải quyết vấn đề chu đáo, luôn tràn đầy sức sống, đối với ai cũng tốt, giống như trong mắt cô mọi người đều bình đẳng.
Trước kia hắn còn hoài nghi nguyên nhân Tuế Hòa đối tốt với hắn, sau này mới biết, cô đối với ai cũng như vậy.
Chính mình không phải là người đặc biệt gì.
Cừ Chiêu cũng không cảm thấy mất mát, chỉ cảm thấy thú vị.
Hắn thích khống chế cảm xúc của người khác, mà Tuế Hòa, lại chưa từng chui vào vòng khống chế của hắn.
Cô là con mồi hoàn mỹ nhất, cũng là con mồi có tính khiêu chiến lớn nhất.
Khiến hắn muốn liều mình chinh phục.
Nhưng chỉ mình Cừ Chiêu không nghĩ tới, trên đời này không có bữa tiệc nào mà không tàn.
"Tuế Hòa." Nghe thấy có người gọi mình, Tuế Hòa quay đầu lại.
Ký ức ùa về, dường như ngay tại ánh mắt đầu tiên Tuế Hòa đã nhận ra Cừ Chiêụ Hắn trở nên loá mắt hơn.
Mà bọn họ cũng đã lâu không gặp.
Là thời gian và khoảng cách ảnh hưởng đến thói quen của bọn họ.
Sau khi thi xong đại học, đường ai nấy đi.
Thật là nói không sai một lời nào.
Năm ấy kỳ nghỉ hè qua đi, Tuế Tử Đình theo đúng lời hứa dừng lại việc giúp đỡ Cừ Chiêu, Cừ Chiêu cũng dựa vào nỗ lực của mình được tuyển thẳng vào trường đại học C.
Nhưng Tuế Hòa không nói cho Cừ Chiêu biết cô sẽ thi vào trường đại học nào.
Khi Cừ Chiêu thấy Tuế Hòa có điều giấu giếm hắn đã đoán được ý định của cô...
cô muốn đón nhận một cuộc sống mới, một cuộc sống mới không bị hắn làm phiền.
Ân huệ đã hết.
Rất tuyệt tình.
Cừ Chiêu không ngừng nhớ lại cái ôm Tuế Hòa cho hắn vào lúc kết thúc tiệc liên hoan tốt nghiệp.
Cô nói "Cừ Chiêu, chúc cậu tiền đồ như gấm." Đó là lần đầu tiên hắn nếm được tư vị chua xót...
tiền đồ như gấm, tiền đồ của hắn không có cô.
Cừ Chiêu cảm thấy buồn cười, hắn muốn lột trái tim Tuế Hòa ra, nhưng còn chưa chạm tới, cô đã muốn rời đi.
Thật ra Tuế Hòa cũng không biểu hiện cô muốn rời đi quá rõ ràng, chỉ là rất thần kỳ, từ đó về sau thời gian bọn họ liên lạc từ ít biến thành không có.
Đã không còn mối ràng buộc cho và nhận này, giữa bọn họ cũng không còn quan hệ gì nữa.
Thế nên dù sau đó Cừ Chiêu biết Tuế Hòa học trường đại học J cùng thành phố với hắn, hắn cũng không đi tìm cô.
Không muốn lại dựa vào giả vờ đáng thương để níu kéo cô.
Hiếm khi hắn muốn báo ân một lần.
Cô muốn cuộc sống mới, hắn sẽ cho.
Nhưng tuyệt đối không được để hắn bắt được.
Lần sau, hắn sẽ không thể dễ nói chuyện như vậy nữa.
...
"Cừ


⬅ Trước Tiếp ➡