⬅ Trước Tiếp ➡

liên tục đong đưa trên không trung, Tuế Hòa muốn dừng một chút cũng không được.
Cô không từ chối bởi vì cô rất sợ Cừ Chiêu thất vọng.
Không có bạn chơi cùng, bị mọi người xa lánh, quái gở âm trầm… Nếu tiếp tục như vậy, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện.
Nếu cô đã chủ động đến gần hắn thì không thể xoay người rời đi, bằng không điều này còn gây tổn thương người hơn cả lạnh nhạt ngay từ ban đầụ May mắn sau khi chơi thuyền hải tặc, Cừ Chiêu chọn chơi trò xe đụng.
Hiện tại Tuế Hòa chỉ cần không chơi trò trên không thì trò gì cô cũng có thể thích ứng.
Hình thức trò xe đụng chỉ cần một người điều khiển, khống chế tốt phanh và vô – lăng là được.
Không biết có phải Tuế Hòa ảo giác không, cô cảm thấy Cừ Chiêu luôn lái quanh xe cô, không ngừng va chạm làm cô choáng váng đầu óc.
Nhưng Cừ Chiêu cười rất vui vẻ.
Chắc hắn đang chơi với cô, chẳng qua không kiểm soát được độ mạnh yếu mà thôi.
Tuế Hòa cắn răng, quyết định chịu đựng.
Sau khi chơi xe đụng, Cừ Chiêu chọn tàu lượn siêu tốc.
Tuế Hòa “…” Từ trên tàu lượn siêu tốc xuống, Tuế Hòa tìm ghế đá ngồi, uống hết một chai nước, ngước mắt đối mặt với Cừ Chiêu nói “Chúng ta nghỉ ngơi một lát đi.” Lại tiếp tục cô sẽ nôn mất.
Rốt cuộc cũng không chịu nổi.
Cừ Chiêu cúi đầu che giấu ánh mắt đắc ý của mình, hắn ra vẻ ủ rũ ngồi xuống cạnh Tuế Hòa, không quá xa cũng không quá gần, giữa hai người còn có thể nhét thêm một người nữa.
Hắn nói “Xin lỗi.
Tôi chưa từng tới công viên giải trí, nhìn cái gì cũng mới lạ nên quên không nghĩ đến cảm nhận của cậụ” “Không đúng, không đúng, không liên quan đến cậu, đều tại tớ quá kém.” Vì để tăng độ thuyết phục trong lời nói của mình, cô nói, “Cậu xem cậu không hề gì cả.” Đã như vậy rồi còn muốn quy kết vấn đề là do bản thân sao?
Tốt vậy cơ à.
Cừ Chiêu cười.
Khi Cừ Chiêu cười lộ ra hàm răng trắng, nhưng suy dinh dưỡng nên gương mặt hắn nhìn rất hốc hác, bỏ qua điểm này, hắn có đường nét thanh tú, diện mạo thượng đẳng.
“Tuế Hòa, cậu tốt quá.” Tuế Hòa nhìn hắn, sắc mặt xanh xao vàng vọt, thậm chí không cao bằng cô, người nhỏ con, luôn cẩn thận dè dặt khi đối mặt với người khác, cười rộ lên lại làm người ta tiếc thương và đau lòng.
Cô lắc đầu “Cậu xứng đáng được tốt hơn.” Cảm thán trong lòng, ai có thể nghĩ đến mười bốn năm sau, hắn nhỏ bé yếu ớt như vậy lại biến thành tội phạm giết người đây?
Không ai ngờ tới.
Cho nên, không người nào có thể may mắn thoát khỏi.
Vào một ngày nào đó của mười bốn năm sau, Tuế Hòa xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Lần ngoài ý muốn đó làm cả thể xác và tinh thần cô mỏi mệt, mỏi mệt làm cô chỉ muốn ngủ một giấc, rồi bỗng quay về tới mười bốn năm trước.
Về tới năm Cừ Chiêu vẫn còn là cậu bé bình thường yếu ớt.
Tuế Hòa luôn cảm thấy ông trời sắp xếp mang cô trở về là có mục đích, mục đích là để cô ngăn cản Cừ Chiêu sa vào con đường tội ác.
Bởi vì người cuối cùng cô nhìn thấy ở đời trước, chính là Cừ Chiêụ Trở về ngày đầu tiên, Tuế Hòa đã suy nghĩ nguyên nhân Cừ Chiêu đi vào con đường sai trái này.
Nếu nói những cái tên tử vong bị Cừ Chiêu xếp vào danh sách giết hại đều là những người từng xem thường hắn, thế


⬅ Trước Tiếp ➡