Chương 14
khắc đó, Diệp Huyên có cảm giác như đã nhìn thấy một con mãnh thú, gắt
gao nhìn chằm chằm bản thân, dường như sẽ bạo khởi ngay lập tức, nuốt
gọn nàng vào bụng. Cuối cùng cũng bị mình đẩy ngã sao? Diệp Huyên cảm
thấy vô cùng kích động.
Nhưng ngay sau đó, nàng thấy Trương Diễn giận tái mặt, đem bản thân
thả xuống trên ghế tựa, lạnh giọng trách mắng “Hồ nháo ” rồi không chút do dự xoay người rời khỏi phòng. Cái kia, tình huống bây giờ có vẻ
không đúng lắm... ngày thứ hai, Trương Diễn sai đồng tử tới tìm Diệp
Huyên, lại một lần nữa chuyển đồ đạc của Diệp Huyên ra khỏi Phùng Chân
điện.
Diệp Huyên nhất thời há hốc mồm, chẳng lẽ tối hôm qua nàng đùa giỡn
quá mức? Đáng lẽ kết quả phải là sư phụ đại nhân hóa thân thành sói, đem tiểu bạch thỏ ăn sạch sành sanh. Nhưng, tình huống hiện tại là như thế
nào? Bất kể vì sao, nàng cũng tuyệt đối không chấp nhận kết quả lại bị
đuổi ra khỏi Phùng Chân điện.
Diệp Huyên quệt quệt miệng, quyết định đi tìm Trương diễn. chỉ một đêm không gặp thế nhưng Diệp Huyên cảm thấy sư phụ có chút thay đổi. Trương Diễn ngồi bên cửa sổ, trên người khoác đạo bào huyền sắc giống như lần
đầu tiên Diệp Huyên gặp hắn. hắn ngồi xoay lưng về phía nàng, Diệp Huyên không thể nhìn thấy thần sắc trên mặt hắn. chỉ thấy bàn tay đang nắm
lấy gáy sách của hắn, đầu ngón tay hơi hơi trắng bệch. “Sư phụ.” Diệp
Huyên đáng thương hề hề mở miệng.
“Trò không cần nói nữa.” Không đợi nàng nói xong, Trương Diễn lạnh
nhạt nói, “Ngoan ngoan chuyển đến Vọng Tinh Phong đi, mỗi tháng vào ngày mùng năm và mùng mười, vi sư sẽ sai người gọi mang trò đến đây.” Ngữ
khí của hắn cũng không tính là quá nghiêm khắc, nhưng Diệp Huyên vừa
nghe xong liền cảm thấy cả trái tim đều rơi xuống đáy cốc.
Trương Diễn là người vui giận đều không thể hiện trên mặt, lúc hắn cực kỳ cao hứng hoặc cực kỳ tức giận, đều trưng ra sắc mặt nhàn nhạt, ngữ
khí lúc nói càng bình tĩnh. Hiển nhiên, bây giờ là lúc hắn đang cực kỳ
tức giận. lúc này, hắn quyết định bất kỳ việc gì, đều sẽ không có chuyện thay đổi. Sự tình đến cùng là có vấn đề ở chỗ nào? Diệp Huyên nghĩ mãi
cũng không ra, nàng vừa khóc, vừa ở trong lòng mắng bản thân làm hỏng
chuyện. đáng tiếc mặc kệ nàng khóc có bao nhiêu thê thảm, Trương Diễn
lần này đều bất sở vi động.
Hắn dường như đã biến thành Nguyên Anh chân quân lạnh lùng, cứng rắn
dùng tư thế cao cao tại thương mà nhìn Diệp Huyên, cả người tản ra hơi
thở lạnh lùng. Nhu tình mặt ý của ngày xưa, giờ khắc này đều hóa thành
bọt biển, tan biến không chút dấu vết. Diệp Huyên càng khóc trong lòng
càng cảm thấy ủy khuất. Cũng không biết là chịu ảnh hưởng của nguyên
thân, hay là nàng đã thực sự nảy sinh cảm tình đối với nam nhân như ngọc kia.
Cũng không biết đã khóc bao lâu, Diệp Huyên cảm thấy cả đầu đều choáng váng, xuyên qua tầm mắt mơ hồ, nàng chỉ thấy khuôn mặt lạnh lùng của
Trương Diễn, vừa thương tâm lại vừa tuyệt vọng, nàng oán hận bỏ lại một
câu “Sư phụ đại phôi đản ”, tiểu cô nương cuối cùng chạy thẳng ra ngoài
mà không thèm nhìn lại.
Thân ảnh bé bỏng ấy vừa rời khỏi, Trương Diễn cảm thấy cả người đều hư thoát, thở dài một hơi. Nếu như Diệp Huyên kiên quyết không đi, hắn
thực sự sợ bản thân không thể kiên trì hạ quyết tâm, đêm đó Trương Diễn
phải dùng hết khí lực toàn thân mới chế trụ được xúc động muốn hôn lên
môi Diệp Huyên. Nếu vẫn tùy ý để bản thân và Diệp Huyên tiếp tục sớm
chiều ở chung, rồi sẽ có một ngày, hắn sẽ làm ra loại hành vi không bằng cầm thú.
Cứ như vậy đi, hắn thở dài trong lòng, lúc này nhân tâm chặt đứt về