⬅ Trước Tiếp ➡

Trong lòng Diệp Huyên không khỏi mềm xuống lại vừa cảm thấy chua xót,
nam nhân này thật sự thương tiếc nàng, tình nguyện ép bản thân nghẹn đến sắp nổ mạnh, cũng không muốn khiến nàng đau đớn. nàng vươn cánh tay,
đem Trương Diễn kéo xuống áp vào ngực nàng “Sư phụ, A Huyên không đau,
người... Động đi.” Căn côn thịt thô to kia liền lập tức bắt đầu chuyển
động, nhưng Trương Diễn cũng không dám vội vàng buông thả bản thân, chậm rãi từng chút từng chút nghiền nát hoa huyệt non mềm. Hắn lại không
biết cảm giác như vậy mới khiến con người điên cuồng nhất, Diệp Huyên
rất nhanh liền chìm đắm trong đó. Khoái cảm tê dại theo hoa huyệt lan ra khắp cơ thể, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, trong miệng cũng y y nha nha
rên rỉ “Ân... Sư phụ, rất ngứa... Nhanh một chút...” Lần này Trương
Diễn thuận theo nàng, tốc độ trừu sáp bắt đầu nhanh hơn, mà tiếng rên rỉ của Diệp Huyên cũng ngày càng lớn. nàng tựa như chú mèo con nho nhỏ ở
bên tai Trương Diễn kêu lớn, âm thanh vừa giống như nỉ non lại vừa giống như thở dốc khiến Trương Diễn sắp đánh mất lý trí.
Động tác của hắn càng lúc càng nhanh, nơi giao triền giữa chân hai
người dâm thủy không ngừng vẩy ra âm thanh xì xì phát ra liên tục. Lửa
nóng của nam nhân hung hăng đánh lên hoa khẩu thiếu nữ, thân thể va chạm nhau tạo ra âm thanh nặng nề, vang dội. Diệp Huyên giống như một con
thuyền mất lái không ngừng chìm nổi, trong hoa huyệt dường như có một
căn cột đá cứng rắn không ngừng đội lên trong bụng nàng. Hai chân nàng
vô lực mở ra, rơi xuống bên hông Trương Diễn đang vận động. Trong tầm
mắt đang dần trở nên mê man, nàng chỉ nhìn thấy căn côn thịt dữ tợn kia
rút ra toàn bộ rồi lại cắm vào đến tận gốc. Hai quả trứng to lớn dưới
gốc căn côn thịt đánh lên hoa khẩu của nàng, cảm xúc nóng rực khiến Diệp Huyên co rúm người.
“Sư phụ... Không cần... Ân a... Không cần... Thật nhanh... A... Thật
lớn... A Huyên, A Huyên chịu không nổi...” miệng nhỏ thiếu nữ khẽ nhếch, nước bọt không khống chế được theo khóe môi chảy xuống, làm đôi môi
càng thêm ướt át, kiều diễm. “Ngươi muốn.” Trương Diễn hung hăng cắn
vành tai thiếu nữ, âm thanh trầm thấp giống sói đói, làm Diệp Huyên có
chút kinh diễm.
“Đại... Ân... Đại phôi đản...” Diệp Huyên khóc nức nở kêu lên, nào ngờ động tác Trương Diễn càng thêm hung ác. Hắn đem chân nàng mở lớn ra sức rong ruổi, miệng thì cắn vành tai nộn nộn lung linh, trong giọng nói
cũng không đè nén được sự hưng phấn “A Huyên, ngoan, gọi ta một tiếng
sư phụ.” Cái này, thật biến thái Diệp Huyên cắn môi không chịu gọi, hai đầu lông mày Trương Diễn khẽ nhếch, côn thịt trong hoa huyệt lại điều
chỉnh góc độ, dùng sức đâm vào chỗ mẫn cảm của hoa huyệt.
“A ” khoái cảm chợt đánh úp tới khiến trước mắt Diệp Huyên trắng xóa,
nàng banh thẳng hai chân, theo TRương Diễn từng đợt hung hăng đâm vào
gần như hỏng mất, “Sư phụ, không cần... Vàn cầu người... Không cần đâm
nơi đó... A...” “Dám không gọi, ân?” thanh âm nam nhân nghe qua có vẻ
khí định thần nhàn bình tĩnh, thong dong chắc vậy nhưng lại mị hoặc
khôn cùng. “Trứng thối...” diệp Huyên chịu thua khóc thành tiếng, mà
Trương Diễn lại tiếp tục nặng nề đâm vào, quy đầu còn ở chỗ đó nghiền
nát một vòng, côn thịt rút ra, Diệp Huyên cũng run rẩy tiết ra chất lỏng trong suốt. Thắt lưng thiếu nữ bây giờ mới chạm xuống giường, nàng có
giảm giác như đang nằm trong mây, chỉ có thể nằm đó kinh ngạc nhìn nam
nhân vươn tay đem chất lỏng bản thân vừa tiết ra hứng ở trong lòng bàn
tay rồi từng chút từng chút liếm vào miệng. “Ân...” nàng không khống chế được mà rên rỉ một tiếng, trong lòng chỉ có một suy nghĩ nam nhân cấm


⬅ Trước Tiếp ➡