⬅ Trước Tiếp ➡

trong cơ thể cuối cùng ở giờ khắc này đều bùng nổ, dưới thế tiến công
gió nổi mây phun của Trương Diễn, Diệp Huyên thét chói tai rồi tiết ra
dâm dịch.
“Muốn tới.” Tiểu huyệt xoắn chặt làm Trương Diễn kém chút nữa phát
điên, hắn buông lỏng hạ thân, cuối cùng gầm nhẹ phun ra một cỗ tinh
dịch, bắn thẳng vào tử cung thiếu nữ. trừ bỏ lần dầu tiên giúp Diệp
Huyên giải độc, tiếp sau đó ân ái vài giờ, Trương diễn cũng không bắn
thêm một lần nào nữa. Lúc này bắn tinh kéo dài vài phút, Diệp Huyên bị
tinh dịch nóng hầm hập kích thích lại tiết thêm lần nữa, đến tận lúc
nàng mơ hồ gần như ngất đi, Trương Diễn mới rút côn thịt đã nhuyễn xuống ra.
Cả người Diệp Huyên không còn chút sức lực nào, hai chân vô lực mở
lớn, khóe miệng vẫn còn vết nước bọt. Hai phiến hoa đáng thương lại khép về, nhưng huyệt khẩu vẫn run rẩy, dưới thân dâm thủy đầm đìa. Tiểu
huyệt bị buộc hàm chứa quá nhiều tinh dịch, theo huyệt khẩu run rẩy khép mở, một dòng bạch trọc chảy xuôi xuống giường.
Nhìn thấy cảnh tượng dâm mỹ như vậy, côn thịt Trương Diễn vừa nhuyện
xuống lập tức lại ngóc đầu thẳng dậy. Nhưng hắn đến cùng vẫn không đành
lòng lại tiếp tục ép buộc tiểu đồ nhi. Khẽ nâng tay ôm Diệp Huyên vào
lòng, thiếu nữ đã sơm mệt mỏi nói không ra lời, mềm yếu dựa vào trên
ngực Trương diễn “Sư phụ, A Huyên buồn ngủ quá...” Trương Diễn hôn nhẹ
lên trán nàng “Vậy thì ngủ đi, sư phụ ở cạnh ngươi.” Nghe vậy, tiểu nha đầu gật đầu một cái, liền ngủ say.
Trương Diễn không khỏi bật cười, trong lòng thầm hối hận bản thân hôm
nay chỉ biết càn rỡ, vốn dĩ là tính toán nhẹ nhàng làm một lần liền
buông tha nàng, ai biết vừa tiến vào trong thân nàng thì đúng là không
muốn ngừng. dù bản thân đã là Nguyên Anh chân quân, vẫn không tự chủ
được ép buộc Diệp Huyên thành bộ dáng này. Hắn ôm thiếu nữ đứng lên,
thân thể xích lõa bước ra khỏi phòng. Trương Diễn trời sinh thích yên
tĩnh, trong nội điện không có đồng tử canh đêm. Lúc này, trong nội điện
rộng lớn, chỉ có hai người hắn cùng Diệp Huyên. Hắn ôm Diệp huyên đã ngủ say ra đến sau điện, chỉ nghe có tiếng nước chảy róc rách, hơi nước bốc lên, trong nội điện thế nhưng có ôn tuyền tự nhiên.
Nước trong ôn tuyền chỉ cao đến thắt lưng Trương Diễn, hắn đem Diệp
Huyên nằm tựa vào trên thạch bích, bắt đầu vì thiếu nữ tinh tế tửa rẩy.
Diệp Huyên mơ màng tỉnh dậy, cảm giác được ngón tay sư phụ đang chạm vào bản thân hoa huyệt, không khỏi cáu kỉnh dùng chân đạp một cái “Sư
phụ... Lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn...” nói xong, nghiêng đầu một
cái lại ngủ mất. Trương Diễn nhịn không được búng mũi nàng “Vi sư nếu
lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, thì nên đè ngươi ra lại làm một hồi, mới không uổng công gách vác cái danh này.”
Diệp Huyên tất nhiên là không nghe được lời ấy của sư phụ, khuôn mặt
nàng đỏ ửng mang theo chút xuân sắc, dịu dàng, yên tĩnh nằm trong khuỷu
tay Trương Diễn, bộ dạng đáng thương mặc nam nhân muốn làm gì thì làm.
Trương Diễn cảm thấy tâm hỏa bốc lên, cuối cùng ức chế không được, đem
côn thịt đâm vào giữa hai chân thiếu nữ, một tay nâng lên tuyết mông của nàng, đem hai đùi trắng như tuyết kẹp chặt lấy côn thịt bản thân, thở
dốc trừu sáp mấy trăm lần mới một lần nữa bắn ra. Trong lúc mê man,
Diệp Huyên cảm giác được nơi hoa huyệt truyền đến một trận nóng bừng,
nhưng nàng thực sự quá mệt, mắng thầm trong lòng một tiếng “cầm thú”,
liền nặng nề ngủ thiếp đi.
==================================================
Một hồi chuông vang lên, buổi giảng đạo trong Phùng Chân điện kết thúc.


⬅ Trước Tiếp ➡