Chương 27
Trương Diễn thản nhiên nói, “Một khi đã như vậy, vi sư hôm nay liền muốn hảo hảo trừng phạt ngươi.” Đôi mắt khẽ chuyển, Diệp Huyên ngọt ngào
cười “Sư phụ muốn phạt A Huyên như thé nào?”
Trương Diễn cười cười, bỗng nhiên đem Diệp Huyên lật úp nằm trên đùi
mình, nâng tay đánh nhẹ lên tiểu mông của nàng “Đánh mông ngươi, như
thế nào?” Diệp Huyên bất ngờ bị đánh, cúi người ghé vào giữa hai chân
TRương Diễn, cảm thây trên mông một trận tê dại, không khỏi nũng nịu
kêu “Sư phụ...” một tiếng này thanh âm nàng vừa giận dữ vừa có chút vui mừng, cổ họng Trương Diễn căng thẳng. “Xem ra vi sư xuống tay còn chưa
đủ nặng.” hắn thấp giọng cười nói, “Tiểu gia hỏa ngươi còn thật có tinh
thần.”
Diệp Huyên khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng, đại sắc lang biến thái, thế
nhưng lại bày ra trò này. Bên tai là thanh âm trầm thấp lại khêu gợi của nam nhân, trong lòng nàng như có móng vuốt nhỏ cào cào, ước gì Trương
Diễn lại đánh thêm vài cái, nên nằm trên đùi Trương Diễn cọ xát “Sư phụ trứng thối, mông A Huyên đau quá.” Đồi núi nhỏ trước ngực thiếu nữ ở
trên đùi nam nhân cọ đến cọ đi, cách vải vóc mỏng manh, hai quả anh đào
đã lặng yên đửng thẳng.
Trương Diễn cũng cảm giác được Diệp Huyên động tình, hắn cười như
không cười nhìn Diệp Huyên “Rất đau sao? Cũng không biết kế tiếp trừng
phạt đồ nhi có chịu được hay không.” Dứt lời, bàn tay to lại nâng lên,
liên tiếp đánh lên hai phiến mông thịt mượt mà. Khí lực của hắn không
lớn, lại cố tình khiếp Diệp Huyên ngứa ngáy. Lửa nóng từ bàn tay truyền
vào mông thịt, năm ngón tay thon dài khi có khi không bóp mông nàng,
Diệp Huyên thậm chí có thể cảm nhận được đầu ngón tay Trương Diễn thô
ráp lại ma nhân. Loại trêu đùa tán tỉnh này quả thực chính là khổ hình
rất giày vò người khác, mỗi lần nam nhân đánh xuống, Diệp Huyên liền cảm thấy giữa hai chân ướt thêm một phần. nàng nhịn không được than nhẹ một tiếng “Sư phụ, không cần đánh nữa.”
“Vì sao?” Trương Diễn vẫn không ngừng tay, trên mặt bày ra bộ dạng
nghiêm trang. Dù lấy tính cách không chút tiết tháo của Diệp Huyên, cũng không thể thốt ra từ đáng hổ thẹn như vậy. Vì sao, đương nhiên là vì
phía dưới nàng đã dâm thủy chảy thành dòng a... ngày hôm nay nàng mặc
một chiếc váy màu vàng, lúc này giữa hai chân lộ ra hoa khẩu, bị người
nhìn thật rõ ràng. Vải dệt ướt nhẹp dính sát vào hoa môi đầy đặn, trong
mắt Trương Diễn đã có thể nhìn thấy rõ ràng nhìn ảnh dâm mỹ. Trong không khí lan tỏa mùi hoa dịch thơm ngát, yết hầu Trương Diễn chuyển động lên xuống, hắn bất động thanh sắc nuốt một ngụm nước bọt, thanh âm vẫn bình tĩnh như trước “Ngươi nếu như không trả lời, vậy vi sư liền tiếp tục
trừng phạt.”
Diệp Huyên xém chút quỳ xuống bội phục vẻ đạo mạo giả tạo của sư phụ.
Nàng tức giận bất bình nghĩ, hắn là muốn nàng trả lời bản thân ướt thôi, nàng cứ không nói. Trương Diễn vừa thấy, liền hiểu ra tiểu đồ nhi nổi
lên tì khí. Hết cách, nam nhân ung dung nghĩ, hắn có rất nhiều biện pháp trị tiểu trứng thối này. Bàn tay đang vuốt ve tuyết mông chuyển dần
xuống, hung hăng đánh lên hoa huyệt giữa hai chân Diệp Huyên.
“A...” Thiếu nữ không ức chế được mà phát ra tiếng rên rỉ, sau đó, cảm giác khó nhịn không ngừng truyền đến. hoa môi mềm mại bị bàn tay nam
nhân đánh lên lạnh run rẩy, Diệp Huyên chỉ cảm thấy giữa hai chân vừa
ngứa vừa đau,khoái cảm giống như bị điện giật, nàng banh thẳng hai chân, đến ngón chân cũng cuộn lên vì vui sướng. Trương Diễn càng đánh càng
nhanh, khí lực cũng càng lúc càng lớn, Diệp Huyên tiểu khổ đã sớm ẩm
ướt, dâm thủy chảy tràn giữa hai chân thành một mảng lầy lội. Bị nam