Chương 11
Kỹ thuật của Ngôn Dịch Thừa thật sự rất tốt, có thể biết chỗ mẫn cảm của Quý Hiểu Dư ở đâu, mỗi một lần đều cắm vào chỗ đó, ngẫu nhiên còn thọc vào khắp nơi, dường như mỗi nơi đều được anh “Chiếu cố”.
Trong văn phòng tràn ngập tràn ngập tiếng rên rỉ và thanh âm bạch bạch bạch, hương vị đều có chút dâm loạn.
“Ân ngô… Thật sự, thật sự sắp không được.”
“Ô ô ô… Quá nhanh, chậm, chậm một chút ân a a a ” Bởi vì văn phòng của Ngôn Dịch Thừa và Quý Hiểu Dư ở một tầng độc lập, sau khi xác nhận thời gian này sẽ không có người đi lên, cuối cùng Quý Hiểu Dư cũng không quan tâm đến mặt khác, trực tiếp rên rỉ ra tiếng.
“Tiểu dâm đãng.” Đôi mắt Ngôn Dịch Thừa ửng đỏ, từng chút lôi kéo đầu vú cô, xoa bộ ngực của cô thành các loại hình dạng, mà làn da Quý Hiểu Dư trắng nõn, giờ phút này đã sớm che kín những dấu vết nắn bóp anh để lại.
“Nói, bị anh làm sướng hay không sướng.” Anh đút ngón trỏ vào cái miệng nhỏ của cô, bắt chước động tác thọc vào rút ra dưới thân.
Hai má Quý Hiểu Dư ửng đỏ, phối hợp mở miệng, gật đầu “Sướng… Ân ân a… thật sướng….”
Rõ ràng cô mới bị khai phá một lần, không nghĩ tới bản thân lại dâm đãng như vậy, tùy ý để Ngôn Dịch Thừa tàn sát bừa bãi trên người cô.
Loại cảm giác này… thật xấu hổ nhưng lại có một loại khoái cảm.
Cuối cùng Ngôn Dịch Thừa sắp tới, giây tiếp theo đôi tay đặt trên eo cô, bắt đầu gia tăng tốc độ thọc vào rút ra, không quá vài giây liền thành công bắn vào tử cung cô.
Quý Hiểu Dư cảm nhận được từng đợt lại từng đợt nóng bỏng bắn vào tử cung mình, tưởng tượng đến Ngôn Dịch Thừa bắn vào cơ thể mình liền có một loại cảm giác kích thích. Cơ thể theo bản năng nỗ lực ăn nó vào, nhưng bất lực vì Ngôn Dịch Thừa bắn thật sự quá nhiều, toàn bộ đều nhét đầy, còn lại ăn không vô liền chậm rãi chảy ra bên ngoài, theo chân cô chảy xuống đất, hình ảnh dâm mĩ.
Cả người cô đã sớm không còn sức lực, trực tiếp nằm trên bàn làm việc. Trước khi vào đây cô không nghĩ đến sẽ biến thành như vậy, lúc tiến vào váy áo chỉnh tề, bây giờ áo rách váy nát.
Mà người nào đó áo mũ chỉnh tề như cũ.
Ngôn Dịch Thừa mỹ mãn ngồi xuống, liếc mắt một cái liền có thể nhìn thấy miệng huyệt sưng to của cô, lúc này còn co rụt, giống như bởi vì anh quá thô to không hợp với tiểu huyệt kia, chỉ có thể không ngừng chảy tinh dịch màu trắng đục ra bên ngoài.
Anh nhịn không được vươn ngón trỏ nhẹ nhàng chạm vào, cơ thể trước mắt mẫn cảm run lên một chút, cong khóe môi, nhưng cũng biết cô không được. Lấy mấy tờ giấy lau từ bên cạnh, nhẹ nhàng giúp cô chà lau, ngay cả trên đùi cô cũng cẩn thận lau qua. Hơn nữa còn giúp cô sửa sang lại váy áo, chẳng qua quần lót cô ngay từ đầu đã bị anh không cẩn thận xé nát, cho nên chỉ có thể tạm thời dùng váy che lại.
Anh nâng cô dậy để cô nằm trong lồng ngực anh. Lúc này Quý Hiểu Dư mệt đến mức mắt đều không mở được, khóe mắt còn mang theo vài giọt nước mắt, Ngôn Dịch Thừa duỗi tay lẳng lặng ôm cô vào ngực, yêu thích không buông tay.
Quý Hiểu Dư vẫn có chút ý thức, cô trực tiếp ủy khuất bĩu môi, duỗi tay ôm lấy cổ anh, điều chỉnh một tư thế thoải mái, nhỏ giọng lẩm bẩm “Tổng giám đốc… Xấu lắm.”
Rõ ràng là một câu oán giận, nhưng Ngôn Dịch Thừa nghe vào tai lại vô cùng dễ nghe, anh nhịn không được cười nhẹ vài tiếng, duỗi tay véo nhẹ mũi cô “Tiểu ngốc nghếch.”