⬅ Trước Tiếp ➡

“Dễ… Dễ Thừa chậm một chút… Sắp ra rồi…” Cô theo bản năng hôn anh, nỗ lực nói lời hoàn chỉnh.
Vào lúc này sao Ngôn Dịch Thừa có khả năng sẽ nghe cô, còn cố tình đẩy nhanh tốc độ, từng cú nhấp đều cắm vào nơi sâu nhất, không lâu sau hai người đồng thời đạt đến cao trào.
Sau khi kết thúc, Ngôn Dịch Thừa nghe cô thở phì phò bên tai, vẫn không quên trọng điểm, cười nhắc nhở cô “Nhớ rõ, về sau mua đồ phải quẹt thẻ anh.”
Quý Hiểu Dư thật sự không có biện pháp với anh, cố gắng nâng tay lên ôm lấy anh, cười ngọt ngào “Em biết rồi.”
Bạn đang đọc truyện tại ThichTruyen247.com
Càng xinh đẹp càng không muốn bị người khác nhìn thấy
Sáng sớm hôm sau, sau khi Ngôn Dịch Thừa sửa soạn liền ra trước cửa ngoan ngoãn đứng chờ, bởi vì người nào đó ăn sáng xong liền chạy vào phòng không biết làm gì, chỉ bảo anh ra xe chờ trước.
Đợi một lúc, cuối cùng cũng nghe được tiếng mở cửa, Ngôn Dịch Thừa nhìn thoáng qua, ánh mắt dừng lại, không rời đi.
Chỉ thấy trên người Quý Hiểu Dư mặc một chiếc áo sơ mi chiffon màu lam nhạt, trước ngực là cổ chữ V phối với nơ, hoàn mỹ lộ ra chiếc cổ trắng nõn, quần áo được thiết kế tỉ mỉ, dáng người càng có vẻ tinh xảo.
Phối với áo sơmi là một cái váy chữ A màu trắng, dạo này Quý Hiểu Dư dưỡng thành thói quen sau khi ăn no bữa tối sẽ cùng anh đi vận động, chân tự nhiên thon dài hơn trước kia, so với người vẫn luôn mặc sơmi trắng phối với chân váy đen đổi mới hoàn toàn.
Hôm nay Quý Hiểu Dư thả tóc xuống, cảm thấy có chút thay đổi, không giống hình tượng đáng yêu thường ngày, lộ ra khí chất khó có được.
Cảm nhận được tầm mắt nóng rực của Ngôn Dịch Thừa, cô có chút xấu hổ không dám đối diện với tầm mắt của anh, vô cùng cẩn thận đi đến bên cạnh anh, nhẹ giọng nói “Không phải bảo anh ở trên xe chờ sao…”
Ngôn Dịch Thừa phục hồi tinh thần, nhẹ nhàng kéo tay cô một chút, kéo cô vào lồng ngực, than thở một tiếng “Làm sao bây giờ…”
Nghe thấy anh mở miệng, Quý Hiểu Dư có chút khẩn trương nắm góc váy “Không, không hợp sao…” Đây là lần đầu tiên cô khiêu chiến với loại phong cách này, nói thật ra còn có chút không tự tin.
Anh hôn xuống cổ cô, cười “Quá đẹp, anh còn luyến tiếc không muốn người khác nhìn thấy…” Bộ dáng càng xinh đẹp, anh càng hy vọng có thể giấu được là giấu, một chút cũng không muốn để người đàn ông khác chiếm tiện nghi.
Bị anh nói như vậy, Quý Hiểu Dư thành công bị chọc cười, sự lo lắng trong lòng lập tức biến mất.
Thế là ở trên đường đến công ty, chỉ cần mỗi lần gặp đèn đỏ, Ngôn Dịch Thừa dừng lại, chuyển ánh mắt dừng trên người cô, cứ như vậy rất nhiều lần, dường như nhìn thế nào cũng không đủ.
Cuối cùng cô thật sự bị anh nhìn đến xấu hổ không chịu nổi, chỉ có thể dùng tay che mặt lại, bên tai vang lên tiếng cười sung sướng của anh.
Bởi vì như vậy, sáng sớm tâm tình của hai người đều rất tốt, các nhân viên đều phát hiện hôm nay tổng giám đốc không đúng nhau, rất nhiều lần khóe miệng đều mang theo cười, ngữ khí nói chuyện với bọn họ cũng tốt hơn rất nhiềụ
Trời sập sao? Ngôn tổng cư nhiên lại cười
Còn có, hôm nay thư ký Quý cũng quá đẹp đi Trước đây bọn họ đều không phát hiện hóa ra công ty mình làm lại có một mỹ nhân như vậy, hoàn toàn không thua nữ minh tinh nổi tiếng
Hơn nữa khi cô cười rộ lên, khóe miệng đều mang đường, làm người nhìn đều trầm luân, ngay cả các nữ đồng nghiệp đều không nhịn được phải cảm thán thực lực chênh lệch nhiều như vậy đuổi cũng không đuổi kịp.


⬅ Trước Tiếp ➡