⬅ Trước Tiếp ➡
Anh điên cuồng, vội vã, và đầy sự hung hãn.
Hoắc Minh Châu chịu không nổi, nhẹ nhàng đấm vai anh, trách móc  "Cố Trường Khanh, anh làm sao vậy?"
Cố Trường Khanh dừng lại.
Ánh mắt anh sâu thẳm, u ám đến mức không thể tan biến.
Rồi đột ngột, anh bế Hoắc Minh Châu lên, bước về phía phòng VIP đặc biệt. Cô ngượng ngùng gục đầu trên vai anh, khẽ hỏi  "Anh thật sự muốn em sao?"
Cố Trường Khanh nhẹ gật đầụ
Nhưng khi đi qua hành lang dẫn vào khu phòng bệnh, ánh mắt anh lia qua, thì bóng dáng của Ôn Mạn đã biến mất từ lúc nào.
Đôi mắt anh thoáng hiện vẻ trống rỗng.
Trong phòng bệnh cá nhân, Cố Trường Khanh và Hoắc Minh Châu lần đầu tiên thân mật. Cô ngượng ngùng mà táo bạo, còn anh… không thể nói là không tận hưởng, nhưng vẫn cảm thấy thiếu đi điều gì đó.
Khi tất cả kết thúc, đã là rạng sáng.
Cố Trường Khanh ngồi trên chiếc ghế gỗ ngoài ban công, trên bàn tròn nhỏ là một hộp thuốc lá. Anh đã hút đến điếu thứ năm.
Rõ ràng anh đã có được tất cả mọi thứ mình muốn  vị hôn thê xinh đẹp, cùng những lợi ích cô ấy mang lại, và cả cơ thể vừa được thỏa mãn. Nhưng sâu thẳm trong lòng, lại trống rỗng vô cùng.
Anh không thể quên ánh mắt của Ôn Mạn  chế nhạo, và hoàn toàn không quan tâm 
Từ phía sau, một đôi tay mềm mại vòng lấy anh.
Hoắc Minh Châu tựa sát vào lưng anh, dịu dàng hỏi  "Anh đang nghĩ gì thế?"
Cố Trường Khanh dụi điếu thuốc, kéo vị hôn thê vào lòng. Anh thì thầm bên tai cô  "Minh Châu, không ai có thể tốt hơn em."
Hoắc Minh Châu tựa vào ngực anh, kéo tay anh lại  "Anh phải tốt với em đấy, biết không? Phải mãi yêu em, nhường nhịn em "
Cố Trường Khanh khẽ động yết hầụ
Anh không biết yêu ai cả. Anh chỉ yêu quyền thế 
Ôn Mạn là như thế, Hoắc Minh Châu cũng không ngoại lệ. Anh chỉ chọn điều có lợi hơn cho mình.
Một lúc sau, Hoắc Minh Châu bỗng nhiên lên tiếng  "Vừa rồi em thấy cô Ôn đấy  Cố Trường Khanh, anh có phải vẫn còn tự trách vì không cứu được cô ấy không? Không sao đâu, anh trai em đã cứu cô ấy rồi, còn đích thân chăm sóc nữa… Anh yên tâm đi."
Yên tâm?
Cố Trường Khanh nhếch môi cười lạnh.
Nhưng sắc mặt anh nhanh chóng trầm xuống. Trong đầu anh hiện lên thái độ khác thường của Hoắc Thiệu Đình đối với Ôn Mạn...
Sáng sớm, Ôn Mạn thức dậy.
Bên gối, đặt một chiếc hộp nhung vuông vắn, tinh xảo.
Ôn Mạn hơi ngỡ ngàng, mở ra xem.
Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh, kiểu dáng cổ điển của Tiffany, kích thước viên đá trông không nhỏ.
Cô lập tức đoán được người tặng. Cảm giác trong lòng cô chỉ có sự mỉa mai.
Cố Trường Khanh đã ép cô đến bước đường cùng, suýt khiến cô bị cưỡng bức, giờ đây còn có mặt mũi tặng nhẫn kim cương cho cô 
Cô định gọi y tá mang trả lại, thì cánh cửa bật mở.
Cố Trường Khanh bước vào, thấy Ôn Mạn đang nhìn chiếc nhẫn, giọng anh hiếm khi dịu dàng  "Dậy rồi? Em có thích không?"

⬅ Trước Tiếp ➡