⬅ Trước Tiếp ➡

Y lấy túi tiền từ trong ngực ra, đặt xuống trước mặt Ninh Như rồi buông tay.
Chiếc túi rơi xuống đất, phát ra một tiếng “bịch.”
“Ta không cần sự thương hại của người khác.”
“Cũng cực kỳ ghét loại người như cô.”
Thiếu niên bỏ lại những lời này rồi xoay người rời đi.
Đến cửa hang, hình như nhớ ra gì đó, y khựng lại, quay đầu nhìn nàng rồi khẽ nói “Ban đêm ở Trục Lộc Đạo thường xuyên xuất hiện yêu thú. Nếu cô muốn chết, cứ việc bước ra khỏi đây.”
Lời nói thật khó nghe.
Yến Chỉ Xuyên nhanh chóng biến mất.
Ninh Như phải mất một lúc mới hoàn hồn sau lần cảm hoá thất bại này.
May mà nàng không phải kiểu người dễ nản chí, rất nhanh đã điều chỉnh lại tâm trạng.
Nàng nhặt túi tiền lên, nhưng khi mở ra, nét mặt thoáng khựng lại.
Linh thạch… không thiếu một viên.
Yến Chỉ Xuyên hoàn toàn không động vào dù chỉ một xụ
Ninh Như ngẩng đầu nhìn trời Có lẽ nàng đã hiểu sai hoàn toàn rồi.
Mèo con cái gì chứ, rõ ràng là một con sói con cứng đầu còn hơn cả đá
Ninh Như nhìn nửa con gà quay, lặng lẽ ngồi xuống tự mình ăn hết.
Hiện tại Yến Chỉ Xuyên hoàn toàn bài xích nàng, giờ mà đuổi theo y thì chắc chắn cũng không có kết quả gì tốt, vậy nên chẳng cần thiết.
Y giống hệt dã thú đã lang bạt lâu ngày, đầy tính công kích với con người, muốn cảm hóa một sinh vật hung dữ như vậy, phải bỏ ra rất nhiều thời gian và công sức.
“Nhưng bước đầu tiên để cảm hóa cún con hung dữ luôn là cho chúng ăn mà, xem ra chiêu này không hiệu quả rồi.”
Ninh Như cắn thêm một miếng gà quay, rồi bẻ vài mẩu thịt cho A Tìm.
Một người một chim cùng cảm thán “Ngon quá.”
Khi đang tận hưởng mỹ vị, hệ thống đột nhiên gửi thông báo Còn ba canh giờ nữa sẽ bắt đầu nhiệm vụ chính “Thu nhận nam chính làm đồ đệ”, xin ký chủ chuẩn bị sẵn sàng.
A, suýt nữa thì quên mất chuyện này rồi
Ninh Như nhanh chóng xử lý nốt phần thức ăn, sau đó lấy một tờ giấy trắng từ túi trữ vật ra, dùng hai ngón tay vẽ lên đó hình một con ngựa có cánh, rồi niệm pháp thiêu đốt tờ giấy.
Lửa cháy hết, một con ngựa toàn thân trắng muốt, bốn chân thon dài xuất hiện trước mắt. Trên trán nó có một chiếc sừng xoắn ốc, hai bên hông mọc một đôi cánh rộng lớn.
Hóa hình thuật, nguyên lý tương tự như thần bút Mã Lương, nhưng vì nguyên liệu là giấy nên nếu gặp nước sẽ tan ngay.
A Tìm vỗ cánh, tò mò hỏi “Ngựa mà mọc cánh?”
“Ừ, nó lên kỳ lân, ở phương Đông rất hiếm gặp.”
Ninh Như vỗ vỗ đầu con ngựa “Từ giờ ngươi sẽ được gọi là A Lân.”
A Lân vừa mới hóa hình nên linh lực còn yếu, không thể nói chuyện như A Tìm, chỉ khẽ hí lên một tiếng.
“Tốt lắm.”
Ninh Như leo lên lưng A Lân, hài lòng nói “Rốt cuộc cũng giải quyết được vấn đề chóng mặt khi ngự kiếm rồi ”
Con ngựa trắng muốt khẽ cất tiếng hí, xòe rộng đôi cánh, lao thẳng lên bầu trời.
Ninh Như có thói quen giữ vệ sinh rất tốt, lúc rời đi nàng gom hết rác mang đi, để lại hang động trống trơn ngoại trừ vài dấu chân lộn xộn.
Không lâu sau, tiếng vó ngựa dồn dập vang lên, một nam nhân cưỡi xe ngựa đến, dừng ngay trước cửa hang.
Nam nhân xuống xe, xách theo một cây trường thương bước vào trong hang. Ông nhìn xung quanh rồi cau mày, lẩm bẩm “Chuyện gì thế này? Chả thấy ai ở đây cả, bảo ta tới đón ai vậy trời?”


⬅ Trước Tiếp ➡