⬅ Trước Tiếp ➡

Nhận ra câu nói này có vẻ gây hiểu nhầm, Ninh Như vội chữa lại ngay, chắc là phản diện này có bóng ma tâm lý với hai chữ “cảm ơn”, nàng không thể kích thích y thêm nữa.
“Ý ta là không cần ngươi cảm ơn… À không đúng, chúng ta không cần nói lời cảm ơn nhau… Cũng không đúng, nghe như quan hệ chúng ta rất thân thiết vậy…”
Nhận ra Ninh Như đang cố gắng lựa lời để không làm y khó chịu, thiếu niên càng nhíu chặt mày hơn, cuối cùng, y chỉ buông một câu “Đủ rồi”, rồi xoay người rời đi.
Ninh Như nhìn bóng dáng thiếu niên dần khuất xa, cả người vô lực tựa vào vách đá, thở dài nói “Mèo con gì chứ, rõ ràng là một con sói con đầy cảnh giác. Xem ra con đường thu nhận đồ đệ còn dài lắm.”
Nàng gọi A Tìm từ trong pháp bảo ra “Đi theo hắn.”
Ninh Như vung tay, cảnh tượng A Tìm quan sát được hiện lên trên một màn nước trong suốt trước mặt nàng.
Thiếu niên đến trấn Lăng Thủy cách đó không xa, trấn này là điểm dừng chân trung chuyển nên rất náo nhiệt, hoàn toàn khác xa với nguy hiểm trùng trùng ở Trục Lộc Đạo.
Khắp nơi là những cỗ xe ngựa và dòng người tấp nập qua lại, các thương gia trên phố hồ hởi mời chào khách hàng.
Người dân nơi đây tôn thờ hai thứ một là tiền tài, hai là võ lực.
Thiếu niên vừa đặt chân vào trấn đã đi thẳng tới y quán, chẳng mấy chốc đã xách theo thuốc bước ra, Ninh Như vừa quan sát vừa gật đầu, tuy lời nói của y hơi khó nghe, nhưng làm việc rất gọn gàng, đáp ứng yêu cầu của khách hàng ngay lập tức.
Nếu giao nhiệm vụ bảo vệ nàng cho y, chắc chắn đáng tin cậy.
Sau đó, thiếu niên đi thẳng tới khu chợ, mua bánh bao thịt và gà quay đúng như lời dặn. Hai quán này đều là những cửa hàng nổi tiếng trong trấn.
Lúc Ninh Như tưởng y cũng định mua thêm phần cho bản thân thì y lại chỉ xách mỗi phần của nàng rồi quay người rời đi.
Ninh Như thắc mắc “Chắc đủ tiền mà, sao không mua cho mình một phần nhỉ?”
Ngay sau đó, y rẽ trái rồi rẽ phải qua những con hẻm ngoằn ngoèo, cuối cùng bước vào một tiệm bánh bao nhỏ cũ kỹ nằm ở góc khuất, mua vài cái bánh bao chay.
Ninh Như hiểu ra, lý do chọn tiệm này, không cần nghĩ cũng biết Vò nó rẻ.
Phản diện đã sống cảnh bôn ba khắp nơi từ nhỏ, chỉ cần no bụng đã là điều xa xỉ.
Chủ quán quen biết y, vừa thấy y đã cười rạng rỡ, tự tay gói cho y mấy cái bánh bao.
“ ”
Có vẻ Ninh Như đã nhận ra điều gì đó, lập tức đưa hai ngón tay phóng to màn hình giám sát.
Y… y lại cười ngoan ngoãn như vậy sao?
Yến Chỉ Xuyên vốn đã có dung nhan tuấn mỹ, khi y cười thật lòng, đôi mắt cong cong, nụ cười trong trẻo động lòng người.
Hóa ra y là người bộc lộ cảm xúc rõ ràng trên mặt, với người khác thì tươi cười như thế, còn với nàng thì trưng ra vẻ mặt có thể đóng băng người khác
Thiếu niên mím môi, đưa tay lấy linh thạch từ túi đặt lên quầy.
Chủ quán phẩy tay từ chối.
Thiếu niên lập tức quay người chạy đi, rồi đến một góc tường, dựa lưng vào vách, chậm rãi mở gói giấy dầu đựng bánh bao, cắn một miếng lớn. Ánh chiều tà chiếu lên thân hình gầy gò của y, kéo dài bóng dáng mảnh khảnh trên mặt đất.
Sau khi lấp đầy bụng xong, y rời khỏi trấn.


⬅ Trước Tiếp ➡