⬅ Trước Tiếp ➡

Giản Mục Xuyên lại bất ngờ dùng sức rút tay của mình ra, hơi nghiêm khắc gọi tên của cô "Trần Trừng." Cơ thể Trần Trừng cứng đờ, chỉ một chút nữa thôi là lên đỉnh nhưng lại bị anh nhẫn tâm gián đoạn, cả người cô khó chịu vô cùng.
Cảm giác trống rỗng giữa hai chân nhanh chóng lan ra toàn thân, nước dâm từ bướm nhỏ trào ra không ngừng, vừa ngứa vừa nứng, nơi đó lặng lẽ kêu gào rằng nó muốn gậy thịt cắm vào để xoa dịu sự trống trải này.
"Anh rể ..
hic" Lần này Trần Trừng thật sự sắp khóc đến nơi rồi, cô rũ mắt nhìn thấy cái lều trại mập mờ nhô lên dưới áo khoác dài máu trắng của anh rể.
Cô như thể bị thôi miên, vươn bàn tay đặt trên giường lên và nhẹ nhàng đặt lên lều trại đó, ngay lập tức cảm nhận được sự cứng rắn được che giấu dưới lớp vải.
Thứ dưới háng của anh rể rất lớn, cô đã từng sờ vào buổi tối sinh nhật hôm đó rồi, biết nó ghê gớm đến mức nào.
Lần này cô thật sự rất muốn móc thứ này ra và cắm mạnh nó vào bướm dâm của mình.
Tuy nhiên, cô vừa đặt tay lên thì bị anh rể hất ra "Đừng chạm vào." Anh nói.
Trần Trừng ngước mắt nhìn anh, nói "Anh rể, anh cương rồi này." Ánh mắt Giản Mục Xuyên u ám, hỏi cô "Thì sao?" Cô bé của Trần Trừng lại co rút một hồi, cô thật sự rất muốn lên đỉnh một lần, giống hệt như một người vô cùng khát nước, cô liếm khóe miệng, nói "Anh đụ em đi." Giản Mục Xuyên nói "Em thấy làm vậy được à?" Trần Trừng lập tức ỉu xìu, vẻ mặt trở nên vô cùng uể oải.
Họ hoàn toàn không nên làm vậy.
Anh là chồng của chị gái cô, sao có thể làm tình với cô được chứ, cô thật sự con cu làm mù lý trí rồi.
Nhìn thấy cô uể oải như vậy, Giản Mục Xuyên cũng không nói gì, anh vươn tay kéo mền đắp cho cô, còn mình thì đi vào nhà vệ sinh rửa tay.
Lần này anh rửa tay hơi lâu, đến khi đi ra, áo dài màu trắng trên người đã trở lại bình thường.
"Hôm nay massage đến đây, ngày mai anh sẽ châm cứu và xoa bóp cho em thêm một lần nữa." Giản Mục Xuyên vừa dùng khăn giấy lau tay vừa nói với Trần Trừng.
Trần Trừng vừa ức vừa giận, dứt khoát không hé răng nói gì hết.
Cứ thích giết nhưng không chịu chôn, thích vờn như không chịu "đụ", đúng là gã đàn ông xấu xa mà Quần của Trần Trừng bị nước dâm thấm ướt một mảng lớn, trông giống như vừa tè ra quần vậy.
Một lúc sau, đũng quần trở nên lành lạnh.
Tuy nhiên, sự lạnh lẽo này cũng làm cho dục vọng nóng bỏng trong cơ thể cô dần dần nguội lạnh.
Đến khi cảm xúc khôi phục lại bình thường, Trần Trừng nhớ đến hành động của bản thân vừa nãy, cô xấu hổ đến mức muốn đào hố tự chôn mình luôn cho rồi.
Vậy mà cô lại kẹp tay của anh rể thủ dâm, và còn bảo anh rể phang mình, má ơi, cô vừa bị con ma dâm đãng nào dựa vậy?
Cô muốn thay một chiếc quần khác nhưng chân lại bó thạch cao không thể nhúc nhích được, chỉ đành phải nằm chờ dì Vương quay lại.
Có điều lát nữa dì Vương nhìn thấy chiếc quần này của cô thì cô phải giải thích thế nào?
Dì Vương rất đúng giờ, bà ấy nói xin nghỉ hai tiếng đồng hồ thì đúng hai giờ sau sẽ quay lại.
Trần Trừng bảo dì Vương lấy quần cho mình thay.
Khi nhìn thấy quần của cô, bà ấy không hỏi gì hết,


⬅ Trước Tiếp ➡