⬅ Trước Tiếp ➡

sao nói là trai bao mà?
Sao giờ lại biến thành anh rể thế??
Trần Trứng cứng ngắc giữ nguyên tư thế nằm trên ngực anh, ngơ ngác nhìn anh rể, mà anh rể cũng đang nhìn cô.
Hình như tâm trạng anh cũng không được tốt lắm, vẫn luôn cau mày, trong mắt đầy tơ máu, ngay cả giọng nói cũng khàn đi "Trần Trừng, sao em lại ở đây?" Rõ ràng anh rể cũng thấy rất bất ngờ, có điều anh luôn tỏ ra lạnh lùng, không biểu hiện rõ nên thoạt nhìn rất bình tĩnh.
"Đứng lên rồi trả lời được không?" Anh hỏi Trần Trừng.
Lúc này Trần Trừng mới ý thức được, tay chân luống cuống bò khỏi người anh, nhưng lúc mông cô vừa nhúc nhích thì cô "A" một tiếng, chỗ âm hộ giữa hai chân truyền đến một cơn đau như bị xé rách khiến cô không dám động đậy.
Sau đó, cô thấy anh rể càng nhíu mày, cô lắp bắp giải thích "Dính..
dính mất rồi." Giọng Giản Mục Xuyên khàn khàn, pha lẫn sự không kiên nhẫn, hỏi cô "Dính cái gì?" "Lông..á" Một sự im lặng chết chóc lan rộng trong không khí.
Bây giờ Trần Trừng chỉ muốn chết đi cho rồi, tối hôm qua bướm của cô chảy nước, vừa đè vừa cọ xát gậy thịt của anh, còn vừa cọ vừa chảy nước, còn lên đỉnh, sau đó cô vẫn để nguyên như vậy mà ngủ, kết quả nước nhờn sền sệt bị khô lại, dính chặt vào lông mu của cả hai.
"Anh..
anh rể, làm sao bây giờ?" Cô còn đang bị sốc, không nghĩ được gì nữa, chỉ có thể vô thức cầu cứu vị anh rể.
"Dùng sức thử xem?" Anh đề nghị.
Trần Trừng thử lại theo ý anh, lông mu kéo nhau làm cô đau đến ứa nước mắt, nức nở nói "Đau lắm..
huhụ." Giản Mục Xuyên đưa tay lên xoa cái trán đau nhức của mình, một lát sau mới vươn tay xuống sờ sờ chỗ lông mu bị dính lại của hai người, sau đó từ từ gỡ nó ra.
Những ngón tay mảnh khảnh của người đàn ông sờ soạng giữa chỗ dính nhau đó khó tránh sẽ chạm vào bướm non của Trần Trừng, Trần Trừng cũng phối hợp mà tách hai chân ra, mông hơi nâng lên, cơ bản môi âm hộ không khép lại được, thỉnh thoảng còn bị tay anh rể chạm vào, khó tránh khỏi sẽ có chút nưng nứng.
Cô cắn răng, cố nhịn không dám hé răng, nhưng chỉ một lát, vẫn không nhịn được nhỏ giọng rên "Ư..
ứ..
a.." Thần sắc Giản Mục Xuyên càng lạnh hơn, liếc cô một cái, nói "Đừng rên nữa." "Em..
em.." Trần Trừng tủi thân lắp bắp.
Mặc dù cắn răng không lên tiếng, nhưng cảm giác từ bướm truyền đến không phải điều cô có thể khống chế được mà, tay anh rể cọ môi âm hộ cô một hồi, thỉnh thoảng lại chạm vào hột le của cô, âm hộ không tự chủ được mà chảy nước.
Có nước xoa xịu làm việc tách lông mu của hai người dễ dàng hơn nhiềụ Mà lúc này, Trần Trừng cũng có thể cảm nhận được anh rể đã cương cứng rõ ràng, gậy thịt như con chim lửa kia vừa to vừa cứng, vừa nóng đâm vào cô anh rể.." Trần Trừng sợ hãi, không dám động đậy.
"Đứng lên." Giản Mục Xuyên lạnh giọng nói.
Trần Trừng không dám lề mề dù chỉ một giây, đột ngột xoay người lăn sang bên kia giường.
Đến khi hai người mặc quần áo vào, anh rể hỏi cô "Tối hôm qua anh uống say, book phòng để nghỉ, chuyện sau đó là sao?" Trần Trừng chọc chọc ngón tay, vô tội chớp mắt, cô cũng không biết chuyện này là sao mà, tối hôm qua rõ ràng cô tới chơi trai mà, sao lại thành chơi anh rể rồi ?


⬅ Trước Tiếp ➡