Chương 7
không.
Nghĩ đến việc có thể anh rể nhìn thấy âm hộ của mình, Trần Trừng đột nhiên cảm thấy trong lòng có một loại cảm giác khó nói, cảm giác này nhanh chóng biến thành xúc cảm ấm áp truyền tới giữa hai chân cô làm cô bất giác chảy nước.
Trần Trừng tự cảnh cáo trong lòng, phải kiềm chế, đừng suy nghĩ lung tung nữa, nhưng những chuyện này càng không nghĩ thì nó lại càng ào ào tới, cảm giác lành lạnh giữa hai chân luôn nhắc nhở cô rằng vùng kín của cô đang lộ ra.
Những suy nghĩ như vậy càng làm âm hộ cô không nhịn được co rút lại.
Chu mi ngaaaaaa Hình như càng ngày càng nứng đó Trần Trừng chỉ còn biết chôn mặt vào gối, trong lòng như có một con gà con đang chạy loạn, còn vừa chạy vừa gào thét không ngừng.
Bỗng nhiên, giọng nói trầm thấp lạnh lạnh của người đàn ông từ phía trên truyền đến "Đau à?" Cơ thể và bả vai Trần Trừng cứng đờ trong chốc lát, ỡm ờ trả lời "Bình..
bình thường, không đau lắm." Giản Mục Xuyên đáp một tiếng, nhắc nhở "Đau quá thì nói với anh." "Vâng." Trần Trừng bình tĩnh gật đầụ "Bây giờ sẽ châm cứu ở đùi." Giản Mục Xuyên nhắc nhở cô.
"À..
vâng." Vừa dứt lời, Trần Trừng cảm giác được tay anh rể nắm lấy chân cô, hơi mở ra..
Khoảnh khắc hai chân lại bị mở rộng ra hơn, bên tai Trần Trừng như vang lên một tiếng sấm, làm cô choáng váng.
Cảm nhận được cơ thể Trần Trừng căng thẳng, Giản Mục Xuyên nhỏ giọng nhắc nhở "Thả lỏng hai chân đi, cơ bắp căng cứng sẽ làm việc châm cứu khó hơn đó." Trần Trừng nghe anh xong quả thật khóc không ra nước mắt, chân cô bị banh ra, lộ âm hộ thế này, sao có thể thả lỏng được?
Anh rể cố ý đúng không?
Nhưng mà nghĩ thế thôi, cô vẫn hít sâu vài hơi, cố gắng thả lỏng bản thân.
Vì hai chân mở rộng nên phần nhạy cảm giữa hai chân càng tiếp xúc với không khí nhiều hơn.
Cửa âm hộ ẩm ướt và ấm áp sau khi tiếp xúc nhiều với không khí cảm thấy lạnh lẽo, vùng kín được được bao bọc giờ đây bị lộ hoàn toàn ra ngoài, nước nhờn càng tiết ra nhiều hơn, vốn dĩ chỉ hơi ẩm ướt thôi, bầy giờ thì nhầy nhụa trượt hết ra ngoài rồi.
Thậm chí Trần Trừng không cần đưa tay xuống sờ cũng biết, lúc này, giữa hai chân của cô chắc chắn đã chảy nước ướt nhẹp rồi đó Liệu anh rể có nhìn thấy không vậy?
Âm hộ của cô chảy nước hoài như vậy, nếu anh nhìn thấy, anh sẽ nghĩ thế nào về cô đây, anh sẽ cho rằng cô là một đứa con gái dâm đãng, châm cứu thôi cũng có thể rỉ nước, dù sao cô còn từng dùng âm hộ cọ dương vật anh mà.
Trần Trừng thật sự không dám nghĩ tiếp nữa, nhỏ giọng hỏi Giản Mục Xuyên "Anh ơi, chừng nào mới xong ạ?" Giản Mục Xuyên đang tập trung đâm kim vào đùi cô, nghe vậy nói "Khoảng mười phút nữa, đừng nhúc nhích chân." "À, vâng.." Mười phút sau đó lâu như mười năm.
Trong quá trình châm cứu, Giản Mục Xuyên thỉnh thoảng sẽ rút kim, đâm kim, vì vậy ngón tay anh khó tránh khỏi đụng đến eo, mông và chân cô, Trần Trừng có thể cảm nhận được rõ ràng tay anh hơi lạnh, chạm vào làn da cô như thể một viên đá ném vào mặt hồ yên tĩnh phẳng lặng và gây ra từng gợn sóng nhỏ.
Thậm chí cô còn cảm thấy sự đụng chạm như vậy làm cô rất thoải mái và dễ chịu, giữa hai chân càng lúc càng ướt hơn, trong âm đạo cũng có