Chùa Đông Lâm đào hoa nở rộ, hương khói thịnh vượng, từ xưa nơi này đã nổi tiếng là nơi Bồ Tát hiển linh, người người đến cầu duyên không dứt.
Gió thổi hoa rơi, cánh hoa khẽ chạm lên vai bóng dáng yểu điệu đang đứng trong đình.
Sau lưng vang lên giọng tỳ nữ đầy lo lắng “Tiểu thư, sao người còn ở đây? Phu nhân cùng chủ gia đều đang chờ người ở trước điện Quan Âm rồi, xin người mau đi theo nô tỳ.”
Thiếu nữ bị tìm thấy vẫn làm ngơ, chỉ ngẩng đầu ngắm nhìn cành đào trên cao.
Mãi đến khi thấy tỳ nữ định đưa tay kéo mình đi, nàng mới mở miệng “Ta làm rơi túi tiền rồi.”
Giọng nói mềm mại của nàng vừa vang lên, tỳ nữ liền sững lại “Túi tiền của tiểu thư rơi ở đâu ạ?”
“Ở gần đây thôi, ta nhớ không rõ lắm.”
“Vậy nô tỳ đưa tiểu thư đến điện Quan Âm trước, dâng hương xong rồi hẵng quay lại tìm túi tiền có được không ạ?”
“Sợ là không được, trong túi có bạc với mấy đồ vật quan trọng khác, ta sợ bị người khác nhặt mất. Không tìm được túi tiền, ta sẽ không đến điện Quan Âm.”
Tỳ nữ sững người, nhìn thiếu nữ trước mắt đang bình thản nói chuyện, trong lòng dâng lên một cảm giác xa lạ.
Từ khi nào tiểu thư lại trở nên khó nói chuyện như vậy?
Trong điện Quan Âm, chủ gia đã sớm căn dặn phải đưa tiểu thư đến dâng hương, vì hôm nay là ngày chủ gia và Tuy An vương định gặp mặt để hai nhà xem mắt cho con cái.
Nếu tiểu thư không đến thì còn xem gì được nữa?
Đáp lại lời thúc giục là giọng điệu vừa thong thả vừa lạnh nhạt của nàng “Tìm túi tiền đi, tìm được rồi hãy đến, không muộn.”
Tại điện Quan Âm.
Sắc mặt Nguyên chủ gia không mấy vui. Bên cạnh, phu nhân ông ta nở nụ cười gượng với vị phụ nhân tôn quý ngồi đối diện, nói
“Chi nhi không phải là đứa không hiểu chuyện, ta đã cho người đi mời rồi. Hẳn là có việc gì mới khiến nó đến chậm, mong vương phi đừng trách.”
Tuy An vương phi chưa kịp đáp, Nguyên chủ gia đã quay sang hạ lệnh cho người dưới
“Mau đi tìm tiểu thư rồi đưa nó đến đây.”
“Vương gia, vương phi đều ở đây, sao nó có thể thất lễ như vậy được?”
Nguyên Vanh vừa nói dứt lời, sắc mặt Tuy An vương và Tuy An vương phi cũng dịu lại. Vương phi ôn hoà nói
“Nữ nhi trong nhà quyền quý, việc nhiều, đến trễ một chút cũng là chuyện thường tình, không cần sốt ruột. Huống hồ, Các An nhà ta cũng chưa tới mà.”
Lời này rõ ràng là nhắc khéo Tuy An vương.
Ông ta nhìn về phía chỗ ngồi trống không, lông mày cau lại giống hệt Nguyên Vanh, lập tức ra lệnh cho hạ nhân
“Đại lang quân đâu, mau gọi nó đến, đừng để lỡ việc chính.”
Hạ nhân nhận mệnh rời đi, chẳng bao lâu lại quay về, nét mặt lộ vẻ khó xử “Vương gia, đại lang quân nói có việc gấp, không thể đến được.”
Không khí trong điện lập tức cứng lại.
Phu thê Hoài An vương và phu thê Nguyên gia đều im lặng, sắc mặt nặng nề.
Trên đời này lại có chuyện trùng hợp đến vậy, cả hai bên đều có việc đột xuất, cùng lúc không đến được?
Cách điện Quan Âm không xa, tại một ngôi Phật đường, bên cạnh một nam tử là gã sai vặt đang khẩn khoản “Đại lang gia, hôm nay ngài chẳng phải đã nói sẽ cùng vương gia và vương phi vào điện dâng hương sao?”