Thu hồi tầm mắt từ thư phòng, Thương Thảo An vẫn bình tĩnh, hoàn toàn không giống Chẩm Qua bên cạnh đang lo lắng tựa như mình đã gây họa, có chút hơi luống cuống.
“Tại sao vẫn muốn kết thân với Nguyên gia?”
“Chuyện này, phải hỏi phụ thân con. Có lẽ ông ấy có suy nghĩ riêng.” Tuy An vương phi ngạc nhiên, hỏi “Chẳng lẽ, có chỗ nào không ổn sao?”
Thương Thảo An bỗng nhiên im lặng.
Hắn vốn tưởng đem ra bằng chứng Nguyên Vanh kết bè kết đảng đặt trước mặt Tuy An vương là đủ khiến đối phương e sợ mà rút lại hôn sự, không ngờ cuối cùng chỉ là đổi người xem mắt mà thôi.
“Các An?”
Dưới thúc giục của Tuy An vương phi, Thương Thảo An nói “Nếu trong phủ còn có hỉ sự, vậy ta không quấy rầy nữa.”
“Haiz, chưa gì đã đi rồi sao?” Tuy An vương phi nói “Hiểu lầm này hẳn nên giải thích rõ ràng mới phải chứ. Tam đệ và Tứ đệ của con vẫn chưa có hôn phối, năm nay còn muốn tham gia khoa cử một lần nữa.”
“Nếu có thể được Nguyên thị lang chỉ điểm trước, cũng là chuyện tốt.”
“Con thấy sao?”
Chỉ cần người xem mắt với Nguyên Chi không phải hắn, mọi chuyện đều ổn.
Nguyên Vanh cũng không phải hạng nhạc phụ dễ đối phó.
Để xóa bỏ liên quan, Thương Thảo An gật đầu “Như vậy cũng tốt.”
Lúc Lý Ngật và Lý Hàm Linh đang dẫn Nguyên Chi chuẩn bị bước lên phía trước, hắn lập tức xoay người, tỏ ý không muốn có bất kỳ giao thoa nào, nói “Thảo Huyền Đường còn có khách chờ, ta cáo từ trước.”
Tuy An vương phi chưa kịp ngăn, chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn cùng tùy tùng vội vã rời đi.
Ba người phía xa đều đã chứng kiến một màn này.
Nguyên Chi bị kẹt ở giữa Lý Ngật và Lý Hàm Linh, đành cùng họ đi tới hành lễ với Tuy An vương phi.
Sau khi hành lễ xong, Lý tam lang Lý Ngật hỏi “Vừa rồi người đó là?”
Tuy An vương phi giả vờ hồ đồ “Người nào?”
Bà dùng câu hỏi để che đi, dù mọi người đều nhìn thấy Thương Thảo An nhưng hôm nay không nên nhắc đến hắn, tốt nhất là coi như không thấy.
Lý Ngật tựa như hiểu ý mẫu thân, theo bản năng liếc nhìn Nguyên Chi.
Hắn mở miệng “Ách, phụ thân bảo ta và Tứ đệ dẫn Nguyên nương tử đi dạo trong phủ, mẫu thân có đề cử chỗ nào không?”
Tuy An vương phi “Cái đứa nhỏ này, phủ ta lớn như vậy, nơi nào chẳng có cảnh đẹp. Ta không tiện xen vào, mấy đứa chỉ cần đi cùng Nguyên nương tử là được rồi.”
“Hai đứa các con nhớ chiếu cố nàng cho tốt.”
Nguyên Chi tựa như hoàn toàn không nghe hiểu mẫu tử bọn họ đang ẩn ý cái gì, nàng chỉ đứng đó, đến cả lông mày cũng không động.
Bởi bản thân nàng có gương mặt đẹp, đường nét lại có sức đánh lừa người, tuy lạnh nhạt, nhưng không khiến người khác phản cảm.
Ngược lại làm người ta cảm thấy khí chất và tư thái của nàng quá mức nhu mì, có phần hơi yếu ớt.
“A Chi.” Tuy An vương phi bước lên, nắm lấy tay Nguyên Chi.
Lần trước Nguyên Chi đến cửa, vì vốn không có ý muốn tiếp tục hôn sự với Nguyên gia, cho nên bà chưa xuất hiện. Hiện giờ lại đã khác, bà dùng ánh mắt như nhìn con dâu tương lai mà âm thầm đánh giá Nguyên Chi một lượt, sự thật chứng minh dung mạo không chê vào đâu được, chỉ là tính tình quá khó đoán.
Cần phải tiếp xúc thêm.