Chương 9
kẹp anh đến thoải mái.
Anh tạm dừng chốc lát, lúc hoa huyệt của cô bắt đầu co rút thì chậm rãi rút ra cắm vào.
Động tác tuy thong thả nhưng lại thâm nhập nhiều lần, không ngừng nghiền ép va chạm đến tận tử cung của cô.
Hoa huyệt mềm mại của Lâm Chi bị cây gậy thô to của Quý Hoài Thịnh khai phá, môi cũng bị anh lấp kín.
Anh cạy răng cô, câu lấy lưỡi nhỏ hôn triền miên.
Hai cái miệng nhỏ trên dưới đều bị anh chặn lại, hơi thở Lâm Chi trở nên dồn dập, thể lực cạn dần.
Lâm Chi cố gắng kìm chế cảm giác kích thích từ hạ thân truyền đến, duy trì chút tỉnh táo chẳng còn là bao, giơ tay đấm liên tục vào lưng Quý Hoài Thịnh, muốn anh dừng lại.
Quý Hoài Thịnh không dao động, tiếp tục phá vỡ nhục tầng tầng nếp gấp bên trong, tiến quân thần tốc, đi thẳng đến chỗ sâu nhất.
Đạo diễn Vương đứng cạnh bề bơi nhìn thấy Lâm Chi không diễn theo kịch bản, tức giận hô một tiếng "Cut", rồi cầm lấy cái loa nhỏ răn dạy cô "Lâm Chi, cô có muốn diễn không, không muốn thì để tôi đổi người.
Có rất nhiều người có thể thay cô, đừng ở đây lãng phí thời gian của mọi người." Tiếng "Cut" của đạo diễn vừa vang lên, Quý Hoài Thịnh liền ngừng động tác, để cậu nhỏ nằm bất động trong cơ thể Lâm Chi, cũng buông môi cô ra.
Lâm Chi thở hổn hển, nói đứt quãng "Đạo diễn, tôi...
không phải, là vì anh ta...
anh ta..." Lâm Chi còn muốn nói tiếp, nhưng Quý Hoài Thịnh lại cậy được nước che chắn, dưới thân dùng sức đỉnh mạnh vào hoa tâm mềm mại của cô.
Lâm Chi cắn chặt môi dưới, miệng bật ra một tiếng nức nở, nói không nên lời.
Thấy Lâm Chi mãi không nói được nguyên nhân, đạo diễn chỉ đơn giản cho là Quý Hoài Thịnh có phản ứng sinh lý, sau đó cô mới không phối hợp.
Nhưng Quý Hoài Thịnh vẫn mặc quần bơi, có thể làm gì được chứ.
Quay mấy cảnh thân thể phải tiếp xúc thân mật thế này, có phản ứng cũng là bình thường, có phải làm thật đâu, nếu đã nhận kịch bản thì nên diễn cho tốt, đây là chức nghiệp của một diễn viên.
Đạo diễn Vương tiếp tục nói "Anh anh tôi tôi cái gì, đã nhận kịch bản thì diễn tốt cho tôi, không làm được thì biến đi, đừng lãng phí thời gian của mọi người." Quý Hoài Thịnh quay đầu cười nói với đạo diễn "Đạo diễn, xin lỗi, vừa rồi cô Lâm muốn nói là cô ấy mắc lỗi, cho cô ấy diễn lại một lần, lần này sẽ tốt hơn.
Đạo diễn cho cô ấy một cơ hội đi." Quý Hoài Thịnh là đại ảnh đế nổi tiếng, anh đã lên tiếng, đạo diễn cũng phải cho chút mặt mũi.
Vì thế, giọng điệu của đạo diễn chuyển sang hòa hoãn "Vậy quay thêm lần nữa, lần này NG, quay từ cảnh hai người đổi tư thế.
Lần này tôi còn chưa kêu cut, thì không ai được dừng lại.
Quay phim chuẩn bị.
Action " Quý Hoài Thịnh quay đầu lại nhìn Lâm Chi, khóe miệng cong lên ý cười xấu xa, giống như đang khoe khoang thắng lợi.
Lâm Chi cắn môi dưới, tức giận lườm anh.
ĐM, là ai nói nhân phẩm của Quý Hoài Thịnh rất tốt, không sàm sỡ diễn viên nữ.
Rõ ràng anh là tên khốn nạn ra vẻ đạo mạo.
Quý Hoài Thịnh làm lơ ánh mắt phẫn nộ của Lâm Chi.
Anh ghé sát vào tai cô, nhẹ nhàng cắn thùy tai mượt mà, thấp giọng nói "Đạo diễn Vương rất nóng tính, đây là cơ hội cuối cùng, diễn cho tốt, nếu không em sẽ bị hủy hợp đồng, không