⬅ Trước Tiếp ➡

em chính là lúc mới biết yêụ Nhưng mà em có nghĩ tới không, em sắp phải thi tốt nghiệp phổ thông… Lâm Trí Viễn đã lấy được offer của Harvard, sẽ đi Mỹ ngay lập tức, tương lai đã định… Thế nhưng em được học trường nào vẫn phải là em tự mình thi.” “Các em có thích nhau đến mấy, ít nhất cũng phải chờ tới khi em thi đại học xong.
Hơn nữa…” Cô chủ nhiệm thở dài một tiếng “Cậu ấy sắp đi Mỹ rồi, sau này có gặp được người khác hay không, ai biết được?
Nếu như các em có thể kiên trì, bảy, tám năm sau tu thành chính quả, cô cũng mừng thay cho các em… Nhưng mà bây giờ không được, ít nhất là mấy tháng này tuyệt đối không được ” “Em hiểu rõ chưa?
Em phải tự chịu trách nhiệm cho tương lai của mình ” Cô gật đầụ Cô chủ nhiệm vì tốt cho cô, cô biết.
Chỉ là bọn họ nào phải chỉ mới chớm yêu?
Thân thể và tình cảm của bọn họ đã dây dưa ba năm.
Một lần ân ái cuối cùng là đêm thi đại học xong.
Cô không về ký túc xá, dây dưa suốt đêm với hắn ở nhà hắn.
Hắn nói “Lương Bích Hà, tôi sắp phải đi Mỹ rồi.” Cô gật đầụ Hắn cho cô một tấm thẻ “Bên trong có hai trăm nghìn, cậu cầm đi… Học đại học tiêụ” Cô kinh ngạc và cảm động nhận lấy, tưởng đó là tình yêu của hắn đối với cô.
Sau này cô mới hiểu được, hóa ra đây là hắn mua đứt ba năm vướng mắc của bọn họ.
Tối liên hoan tốt nghiệp hắn không đến.
Hắn đã khởi hành đi Mỹ trước.
Hắn bảo cô đợi hắn, từng nói hắn sẽ chịu trách nhiệm.
Thế nhưng cuối cùng hắn chưa từng liên lạc với cô.
Trong nhóm vẫn đang nói chuyện sôi nổi, Bích Hà đã đầm đìa nước mắt.
Cô đã từng đợi hắn lâu như vậy, sau khi chờ đến lòng như tro tàn, hắn lại xuất hiện trước mặt cô bằng phương thức này.
Trong hơn mười năm chờ đợi dài dằng dặc, chuyện đời đổi thay, cuối cùng cô cũng nhìn rõ sự ích kỷ và phụ bạc của hắn.
Hắn trở về chẳng phải vì Lương Bích Hà cô, bọn họ đã định sẵn càng ngày càng xa, ngay cả bóng lưng cũng không nhìn thấy.
Nước mắt của cô bây giờ vừa lúc dùng để từ biệt bản thân khi ấy.
Trong đại sảnh buổi họp lớp là một bầu không khí nồng nhiệt.
Mười năm không gặp, rất nhiều bạn học thay đổi lớn về ngoại hình.
Mọi người ngồi cùng với nhau, người thì tự giới thiệu, người thì nhớ lại chuyện cũ.
Hộp quà tặng trên sân khấu chất cao một đống.
“Phú hào Lâm Trí Viễn này chuẩn bị cho chúng ta cái gì?” Vương Vân đeo túi xách vừa mới ngồi xuống, trông thấy Trương Tiếu và lớp trưởng cũ đang vừa nói vừa cười trên bục diễn thuyết, quay sang hỏi bạn học bên cạnh.
“Một chiếc iPhone plus 256G bản mới nhất, một thỏi vàng 20g… Nghe nói đằng sau đều khắc tên mỗi người.” Có người trả lời.
“Vãi chưởng ” Giờ phút này, cô ấy đã không thể nào duy trì hình tượng thục nữ của mình “Quà của mỗi người phải tầm mười lăm nghìn rồi, chỉ riêng đống quà này đã lên tới tám trăm nghìn.” “Vậy mới nói cậu ta là phú hào.” “Kiểu bạn học phú hào này quả thật nên càng nhiều càng tốt.” “Bây giờ tôi chỉ muốn ôm đùi cậu ta cầu bao nuôi.” “Cấp ba cậu không ra tay sớm đi, bây giờ muộn rồi.” “Cấp ba… Ài, nói đến đây, Lương Bích Hà tới không?” Đang trong lúc huyên náo, Trương Tiếu nhận một cuộc điện thoại, rồi nói câu gì đó với


⬅ Trước Tiếp ➡