Chương 9
của cô hơi mạnh.
“Chỉ được nhìn thôi.” Cô dặn đi dặn lại, đứng dậy chuẩn bị nằm lên ghế sofa.
“Đi lên giường tôi.” Hắn kéo cô.
Vào phòng ngủ, hắn đóng cửa lại, khóa trái.
Cô nhìn hắn.
Hắn không giải thích, đi tới bắt đầu cởi đồ của cô.
“Không phải cậu chỉ nhìn phía dưới thôi sao?” Cô giữ quần áo không chịu cởi.
Trước kia hắn sờ ngực đều chỉ cởi cúc là được.
“Nhìn như vậy sướng hơn.” Khuôn mặt tuấn tú của hắn đang mỉm cười “Dù sao hôn cũng hôn rồi, sờ cũng sờ rồi…” “Đang là ban ngày đấy, sáng như thế…” Cô thẹn thùng.
Hắn đi qua kéo rèm cửa vào, trong phòng tối đi phân nửa giống như đã nhá nhem.
Hắn lại tới cởi quần áo cô, cô không tiếp tục từ chối nữa.
Lúc đang cởi quần, cô nhắc đi nhắc lại “Chỉ được nhìn thôi.” “Được.” Hắn đồng ý dứt khoát.
Cô thuận theo nằm ở trên giường.
Hắn banh rộng chân cô, uốn gối đè ở trước ngực cô.
Cô cắn môi không nhúc nhích nhìn lên trần nhà, cảm giác hắn đang nhìn, sau đó sờ, sau đó liếm.
Thân thể chảy ra dịch trơn dính.
Chú thích 1 “Bạch Hổ nữ” ám chỉ tình trạng những người phụ nữ mà vùng mu sinh dục có lông thưa thớt hoặc không có lông.
2 Một sợi chỉ Trời 一线天 Một thắng cảnh ở Đài Loan.
Mấy bồ nhìn hình là biết nó ám chỉ gì rồi đấy = Hắn không nói gì, trong phòng chỉ có tiếng hô hấp nặng nề của hắn.
Hắn kiên nhẫn vuốt ve cơ thể cô, cho đến khi dịch nhờn chảy xuống dọc theo mông.
Hắn banh cánh hoa của cô nhìn thật lâu, hô hấp càng ngày càng trầm, sau đó cô cảm giác hắn đứng dậy.
Cô tưởng rằng kết thúc rồi, đang định buông chân xuống, hắn lại đè cô lại, giọng nói khàn khàn “Đừng nhúc nhích.” Ngay sau đó, cô cảm thấy có vật gì cứng rắn chọc vào chỗ mềm mại nào đó ở âm hộ mình.
“Lâm Trí Viễn… Cậu đang làm gì thế?” Cô nhìn lên trần nhà hỏi hắn, cảm thấy có phần không đúng.
Hắn không nói gì, vật cứng ngày càng ra sức, cô cảm giác được dưới thân đau đớn.
“Không được.” Cô biết hắn đang làm cái gì.
Cô định đứng dậy, hắn đè chặt cô lại.
Một cơn đau đớn bị xé rách, cô cảm thấy có gì đó đi vào cơ thể mình.
Cô bật khóc “Lâm Trí Viễn, cậu đã đồng ý với mình sẽ không làm.” Thân dưới cô đau quá, cảm giác bản thân bị xé nứt.
Hắn không trả lời.
Bản năng nam giới khiến hắn bắt đầu rút ra đâm vào.
Quy đầu chà sát màng trinh rách nát.
Mỗi lần hắn cử động, cô đều cảm thấy đau đớn như rạn nứt.
“Mình đau quá…” Cô khóc, chân duỗi căng.
“Lương Bích Hà…” Nam sinh anh tuấn thở hồng hộc trên người cô, mồ hôi nhỏ giọt trên mặt và trên thân thể trần trụi của cô “Cậu đừng khóc… Tôi sẽ chịu trách nhiệm…” “Nhưng mà mình đau quá, cậu đừng làm nữa…” Cô vẫn cứ khóc.
“Nhịn một chút, lần đầu tiên của con gái đều như vậy…” Hắn đè chặt lấy cô.
Cô cắn môi nhẫn nhịn tra tấn rất lâu, cuối cùng hắn mới rên lên một tiếng, trượt vào trong cơ thể cô.
Cô vẫn nằm trên giường thút thít, hắn hôn hôn cô.
“Đừng khóc.” Hắn nói “Tôi sẽ chịu trách nhiệm.” Nghỉ ngơi một lát, hắn kéo chân cô ra nhìn giữa hai chân cô.
“Cậu chảy máu rồi.” Trong giọng nói của hắn có một loại cảm xúc mà cô không hiểu, hài lòng, thỏa mãn, vui sướng “Cậu còn đau không?” “Ừm.” Cô gật đầụ Hắn tới ôm cô, sờ ngực sữa nhỏ của cô, được một lúc