Phúc Vinh đã biết từ trước, chân Diệp Thê không tiện lắm, ông cố ý đi chậm lại, khi nói chuyện cũng nhìn thẳng chứ không nhìn xuống chân nàng, qua mỗi nơi sẽ trỏ tay giới thiệu chi tiết.
Không đi thì không biết, phủ tướng quân tuy tráng lệ, nhưng lại rất yên tĩnh.
Hành lang thẳng tắp, không quanh co uốn lượn, sân trước sân sau đều dựng võ trường, ngay cả những bức tượng trên hòn giả sơn hay ven đường hồ cũng là hình hung thú, thêm cả đôi sư tử đá trước cửa nữa, có thể nói là trước uy sau nghiêm.
"Thất thiếu gia rất ham mê võ thuật." Phúc Vinh nhỏ giọng giải thích.
"Ừm." Diệp Thê cũng hiểu, gật gật đầu, phong cách bày trí này làm không gian vừa thoáng đáng vừa rộng mở, mang chất rất riêng, rất độc đáo.
"Nếu thiếu phu nhân không thích, đợi tướng quân về.."
"Không đâu, ta thấy cũng đẹp mà." Diệp Thê hiểu ý quản gia, mọi việc trong phủ để cần sự đồng ý của Thẩm Tương Uyên, nàng cũng không muốn gây thêm phiền phức cho ai cả.
"Thiếu phu nhân quả là thiện tâm." Không biết bình thường tên tiểu nam nhân kia thế nào mà khiến Phúc quản gia dè chừng đến vậy, chỉ mấy lời hữu lễ đơn giản mà nhìn ông như sắp khóc đến nơi.
Tham quan phủ xong, Phúc quản gia cho gọi tất cả gia đinh và hộ vệ trong nhà tới ra mắt Diệp Thê.
Chật kín cả sân đều làm nam đinh, thân mặc đồ đen, nhất loạt gọi "Thiếu phu nhân", âm thanh chấn động đến mức làm tai Diệp Thê ong ong. Tướng quân có khác, đến cả người hầu trong nhà cũng được huấn luyện theo quân pháp.
Mọi người dần tản đi làm việc của mình, chỉ còn Diệp Thê và Phúc quản gia ở lại, tiếp tục nói những về những công việc khác ở trong phủ.
Tỷ như việc dùng nước, nữ tử chưa rửa mặt không thể ra ngoài gặp ngoại nam, đường đường là thiếu phu nhân phủ tướng quân, không thể dùng nước lạnh đã để qua đêm, dù sao thất thiếu gia nhà mình cũng là người rộng rãi, sẽ không đến mức khắt khe với thê tử.
Thực ra Phúc Vinh đã chuẩn bị sẵn nước ấm, chỉ là không đưa đến cho Diệp Thê thôi. Thử nhất là do hôm qua quả thực bận rộn, thứ hai là vì ông muốn khảo nghiệm phẩm đức của vị phu nhân mới này, khi trong hoàn cảnh không được hầu hạ chu toàn sẽ phản ứng như thế nào?
Nếu là một cô nương kiêu căng ngạo mạn, thì ông sẽ mặc kệ tình nghĩa của lão gia nhà mình với Diệp phụ mà thêm vài câu vào thư gửi cho thất thiếu gia.
Nhưng rất hiển nhiên, biểu hiện của Diệp Thê làm lão quản gia đã hầu hai đời chủ nhân họ Thẩm hết sức hài lòng.
"Thất thiếu phi nhân, lát nữa lão tổ tông sẽ tới." Bàn việc xong xuôi, Phúc Vinh cung kính thưa.
Chỉ trong nháy mắt, Diệp Thê như lâm đại địch, những ấn tượng về bà nội mình quá sâu sắc, khiến Diệp Thê bỗng chốc nảy sinh cảm giác sợ hãi đối với Thẩm lão phu nhân.
Người khác đều cho rằng, việc Diệp Thê gả cho Thẩm thất thiếu là trèo cao, chẳng khác nào chôn thân vào nơi ăn thịt người cả. Thẩm gia là danh môn vọng tộc, gia quy nghiêm ngặt, một cô nương bình thường sao có thể dễ dàng thích ứng được. Tuy rằng không có cha mẹ chồng làm khó dễ, nhưng đừng quên bên trên còn có một lão tổ tông nữa đấy.