⬅ Trước Tiếp ➡

sao?” Ôn Thính Vãn vừa quay đầu lại, bắt gặp ngay vẻ mặt chế giễu của Mạnh Tri Vi.
“Xem ra, cô biết chuyện chú út bị gia đình giục đính hôn rồi nhỉ?” Mạnh Tri Vi từ nhỏ đã xem cô như cái gai trong mắt, đương nhiên biết điểm yếu của Ôn Thính Vãn là gì.
“Đính hôn?” Ôn Thính Vãn đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt lộ rõ sự sững sờ.
“Chú út ba mươi tuổi rồi, ông bà nội sớm đã muốn hắn yên bề gia thất, muộn nhất là cuối năm nay phải đính hôn thôi.
Hai chúng ta, chẳng bao lâu nữa sẽ có chú thím rồi ” Cơn đau nhói quen thuộc lại dội về Hôm nay cô vừa mới biết Mạnh Kính Thâm có người phụ nữ khác, làm sao có thể chịu đựng nổi tin hắn sắp đính hôn được chứ?
“Thấy cô có vẻ không vui lắm nhỉ, chẳng lẽ, bây giờ cô vẫn còn tình cảm với chú út...” “Không có ” Ôn Thính Vãn ngay lập tức phủ nhận điều đó.
Mạnh Tri Vi níu lấy tay cô “Không có là tốt rồi, ra chỗ mọi người chơi đi ” Ôn Thính Vãn có chút chần chừ, nhưng Mạnh Tri Vi không có ý định buông tha, kéo tuột Ôn Thính Vãn vào phòng riêng.
Vừa mở cửa, một giọng nói vang lên “Tôi không nhìn nhầm đó chứ, Ôn Thính Vãn cũng đến à?” “Hai năm rồi không gặp, tôi còn tưởng cô ấy biến mất khỏi Yến Thành rồi chứ ” “Cậu biết gì chứ, kể từ khi cô ấy làm ra cái chuyện mất mặt năm đó, liền lập tức bị...” Trong phòng riêng có một đám cậu ấm cô chiêu của Yến Thành.
Những lời bàn tán của họ lọt vào tai, Ôn Thính Vãn bất giác siết chặt lòng bàn tay, quay người định bỏ đi.
Nhưng Mạnh Tri Vi lại chặn cửa, khiến cô lúng túng đứng sững trước mặt mọi người.
Tiểu thư nhà họ Bạch, người bạn thân của Mạnh Tri Vi, là người đầu tiên lớn tiếng mỉa mai.
“Ồ, Ôn Thính Vãn, cô còn mặt mũi quay lại à?
Năm đó cô với chú út của cô...” “Im miệng.” Một giọng nói thanh thoát mà lạnh lùng đột nhiên vang lên, tựa như ném một khối băng vào nước sôi.
Ôn Thính Vãn ngước mắt nhìn lên.
Ngay chính giữa phòng riêng, một người đàn ông điển trai đang hạ mắt xuống, ngón tay phải kẹp một điếu thuốc đang cháy đỏ.
Vẻ ngoài xa cách và lạnh lùng khiến anh nổi bật giữa đám đông, như một bóng hình đơn độc, thoát tục, không thuộc về nơi ồn ào này.
Trái tim Ôn Thính Vãn khẽ thắt lại Cô bắt gặp ánh nhìn của người đàn ông.
Là Bùi Sơ Dã.
Cô, trên danh nghĩa là...
Bùi Sơ Dã được công nhận là người có gia thế tốt nhất và bản lĩnh xuất chúng nhất trong giới cậu ấm cô chiêu ở Yến Thành.
Ông nội anh là một Tư lệnh đã về hưu, cha là Tư lệnh quân khu, còn mẹ lại là cô con gái rượu duy nhất của thế hệ Mạnh gia.
Chỉ riêng xuất thân này thôi, cũng đủ để anh hô mưa gọi gió ở Yến Thành rồi.
Nhưng anh không theo sự sắp đặt của cha chú mà dấn thân vào con đường binh nghiệp hay chính trị.
Năm thứ ba đại học, anh bắt đầu khởi nghiệp, tự tay thành lập tập đoàn ONO, nay đã là tập đoàn chip điện tử lớn nhất cả nước.
“Ngây ra đó làm gì?” Bùi Sơ Dã ngước mắt nhìn cô gái đang đứng ngây người ở cửa, giọng trầm xuống nói “Lại đây ngồi đi.” Ôn Thính Vãn vừa định ngồi vào chỗ khuất nhất, thì...
Bùi Sơ Dã lại nói thêm một câụ “Ngồi cạnh tôi.” Ôn Thính Vãn từ từ đi đến ngồi cạnh anh.
Nói thật lòng, nếu là cô của trước đây, cô sẽ khá e ngại anh.


⬅ Trước Tiếp ➡