⬅ Trước Tiếp ➡

đi xem mắt nên không dám về nhà.
" Sao con về sớm thế ?" Trì phu nhân từ phòng khách ngoái đầu ra hỏi " Xong việc bên bệnh rồi à?" Trì Dao lắc đầu, khom lưng cởi giày " Con vừa đi ăn sáng cùng một người bạn, thuận đường liền ghé qua đây." " Đi cùng ai?" " Trương Nhất Minh ạ." Trì phu nhân lập tức tỏ ra hứng thú " Con để ý người ta rồi à?" Trì Dao cố tình nói "Người ta muốn cùng con làm bạn bè." Trì phu nhân lạnh mặt, tiếp tục xem TV, ngoài miệng vẫn lẩm bẩm " Cuối năm em trai con trở về, đến lúc đó con lái xe đến sân bay đón nó." " Nó về ăn Tết ?" " Ừm, em con còn nói muốn mang bạn gái về chơi." " Nó thật sự nghiêm túc à ?" Trì Thừa trước nay chưa từng mang con gái về nhà.
" Ai mà biết được." Trì phu nhân liếc mắt nhìn cô một cái.
Trì Dao thấy tình hình có vẻ không ổn, nhanh chóng chạy về phòng.
Ngày mai cô còn phải đi làm, hôm nay Trì Dao chỉ ở nhà hơn nửa ngày, ăn cơm chiều xong liền trở về chung cư.
Trên đường trở về đèn đã sáng, Trì Dao mở cửa sổ xe, tầm mắt xuyên qua bóng cây loang lổ in trên mặt hồ trầm tĩnh.
Cô không chạy bộ vào ban đêm đã được vài hôm.
Lần trước ăn lẩu với Giang Diễm, hai người đã hẹn cùng nhau chạy bộ buổi tối, nhưng bởi vì cô có việc đột xuất nên không còn sau đó nữa.
Nhớ tới thái độ của Giang Diễm ban ngày không nóng không lạnh, Trì Dao tặc lưỡi một tiếng, đóng cửa sổ xe, nhắm mắt làm ngơ.
Về nhà một chuyến, Trì Dao mang theo hai lọ mật ong bọc trong túi vải hoa rực rỡ, đây chính là kiệt tác của Trì phu nhân.
Khi Trì Dao mới ra khỏi thang máy, thứ đầu tiên Giang Diễm nhìn thấy không phải gương mặt cô, mà là cái túi cô đang xách trong tay.
" Để đồ ở đây là được rồi, tôi sẽ sắp xếp saụ" Giang Diễm nói chuyện cùng nhân viên giao hàng xong, thuận tiện ấn tầng thang máy đi xuống cho người đó.
Nhân viên chuyển phát nhanh đi rồi, Trì Dao còn chưa vào cửa, cô ôm cánh tay, cứ đứng đó, yên lặng nhìn đống đồ gia dụng bên chân Giang Diễm.
"Đây là tủ đựng đồ." Giang Diễm nói.
Trực giác của Trì Dao đoán rằng hắn định dùng để đựng giày.
Nhưng cô nghe xong cũng không trả lời, xoay người bắt đầu nhập mật mã.
Giang Diễm ở phía sau gấp gáp lên tiếng "Trì Dao." " Gọi chị." Trì Dao không hề quay đầụ "......Chị ơi." Trì Dao cong môi, cửa đúng lúc mở ra.
Cô cầm tay nắm cửa, quay lại nhìn Giang Diễm, hỏi hắn "Hiện tại nhận ra tôi rồi à?" Trì Dao biết bản thân không nên so đo với một chàng trai nhỏ tuổi hơn mình, nhưng cô lại là kiểu người ăn miếng trả miếng.
Trước đó Giang Diễm có thể lơ cô thì sau này cô cũng sẽ không trả lời hắn.
Đặc biệt, tuổi của hắn chỉ bằng tuổi em trai cô.
Điều này nghiễm nhiên làm cho tiềm thức của Trì Dao vô tình xếp hắn vào cùng một loại với Trì Thừa .
Ở nhà, Trì Dao chưa bao giờ khách khí với Trì Thừa.
Nhưng Giang Diễm với Trì Thừa vừa có nét giống lại vừa có nét khác biệt rất riêng.
Từ sau hôm ăn lẩu với nhau, Trì Dao không biết nên cùng hắn nói chuyện như thế nào.
Nguyên nhân là vì hắn Ánh mắt của Giang Diễm nhìn cô quá mức trắng trợn.
Thứ cảm xúc mập mờ luôn xuất hiện từ khi hai người mới


⬅ Trước Tiếp ➡