⬅ Trước Tiếp ➡
“Ách, không thể nào…… Tuy rằng tôi đến muộn, nhưng tôi nhớ rõ sáng nay đại BOSS không có kế hoạch đi ra ngoài……” Hạ Úc Huân khẩn trương đẩy đẩy kính đen trên mũi mình cơ hồ che khuất nửa bên khuôn mặt kia lên.
Cô chức vị là bảo tiêu, kỳ thật chính là tuỳ tùng, trừ bỏ cần đi theo lúc ra ngoài, ngày thường cũng không có chuyện gì, đến trễ nhiều lắm thì bị trừ lương là được, như thế nào liền khó giữ được cái mạng nhỏ này?
Annie tức giận nói: “Cô mắt mù sao! Đi một đường cũng chưa nhìn ra tới? Đại BOSS hôm nay tâm tình đặc biệt kém, thiếu điều đều có thể tự bốc cháy, cô lại còn chế giễu, cư nhiên sắp tan tầm mới chạy tới, đây không phải va vào họng súng sao? Đừng trách tôi không nhắc nhở cô, Lãnh tổng sáng sớm tìm cô rất nhiều lần, cô lần này chỉ sợ là dữ nhiều lành ít……”
Nói còn chưa dứt lời, điện thoại nội bộ trên bàn công tác vang lên, Annie phi như bay qua, một giây cũng không dám trì hoãn nhấc máy lên, nói: “Vâng…… Vâng…… Cô ấy đã tới, được!”
Annie gác điện thoại, vẻ mặt đồng tình mà nhìn cô, giống như nhìn một người chết, nói: “Lãnh tổng cho gọi cô vào.”
Hạ Úc Huân bị ánh mắt Annie nhìn đến lạnh hết sống lưng, nói: “Ông chủ hẳn là sẽ không bởi vì chút việc nhỏ này mà cùng tôi so đo chứ?”
“Tứ chi phát triển, đầu óc đơn giản, người không biết không biết sợ a!” Trên chỗ ngồi phía bên kia, Tần Phi Ly xoay ghế, đối mặt Hạ Úc Huân, dùng vẻ mặt bi ai thở dài.
“Anh mới không biết gì!” Hạ Úc Huân liền dùng tay dùng sức, đẩy mạnh ghế Tần Phi Ly xoay vòng vài cái, sau đó lăng nhiên không sợ mà đi về phía phòng làm việc tổng giám đốc.
Tần Phi Ly bị xoay chuyển đầu óc choáng váng, thiếu chút nữa phun ra, nói: “Đồ phụ nữ dã man! Chúc cô có đi mà không có về!”
Hạ Úc Huân hít sâu một hơi, nơm nớp lo sợ mà đi qua, run rẩy tay gõ cửa hai cái.
Bên này mới vừa bước chân vào, còn chưa kịp phản ứng đã xảy ra chuyện gì, đầu tiên là cánh tay căng thẳng, tiếp theo thân thể đột nhiên bị một lực mạnh kéo vào, ngay sau đó sau lưng hung hăng ngã trên cánh cửa.
Cuối cùng, cùng với một thanh âm “Răng rắc” vang lên, cửa văn phòng bị khóa trái, hơi thở nguy hiểm che trời lấp đất xộc đến.
Bị vách tường chắn
Hạ Úc Huân hoảng hồn chưa định thần dựa lưng vào cánh cửa, vẻ mặt kinh sợ quay đầu nhìn cánh tay chống đỡ bên cạnh tai mình, sau đó xoay vặn cái cổ cứng đờ hướng về khuôn mặt một trời mây đen giăng đầy sấm sét ầm ầm……
Ách, Lãnh Tư Thần?
Hù chết cô, cái người này không hảo hảo mà ngồi trước bàn làm việc, làm gì đột nhiên đứng ở phía sau cửa dọa người?
Bất quá…… Cô đây xem như bị vách tường chắn sao?
Nếu không phải vẻ mặt của người nào đó thật sự là quá đáng sợ, lúc này cô còn tha thiết ước mơ hình ảnh cô làm con nai nhỏ chạy loạn.
Hiện tại sao, rõ ràng là sợ tới mức nai con chạy loạn……
Đối phương không nói một lời, hết sức chuyên chú mà tản ra lãnh khí, cô đành phải ho nhẹ một tiếng chủ động mở miệng: “Cái kia……BOSS, ngài tìm tôi có việc sao?”
“Cô đến muộn ba giờ.” Thanh âm Lãnh Tư Thần lạnh lẽo vang lên.
“À…… Là hai giờ năm mươi ba phút……” Người nào đó không biết sống chết mà biện giải.
“Tối hôm qua đi đâu?” Thần sắc Lãnh Tư Thần bất thiện liếc mắt đánh giá bộ quần áo mới trên người cô một cái, trước kia chưa từng thấy cô mặc qua, hơn nữa mác quần áo là nhãn hiệu rất đắt tiền, không có khả năng là chính cô mua.
Hạ Úc Huân rất nhanh mà chớp chớp mắt, ánh mắt dao động, nói: “Không…… Không đi đâu a!”
Lãnh Tư Thần cười nhạt một tiếng, tới gần hơn một chút, hỏi: “Vậy cô chột dạ cái gì?”
“Tôi nào có chột dạ!” Cô ương ngạnh phản bác.
“Cô mỗi lần nói dối sẽ nói lắp, trốn tránh ánh mắt tôi, chớp mắt tốc độ nhanh, lát sau bị vạch trần, ngón tay sẽ theo thói quen mà……” Lãnh Tư Thần nói tới đây, ánh mắt dừng trên tay cô.
Hạ Úc Huân theo anh ánh mắt xem qua đi, kinh hoảng thất thố mà buông ra giảo quần áo ngón tay.
Thật là đủ rồi, từ nhỏ đến lớn ở trước mặt người này cô một chút riêng tư đều không có!
“Tôi hỏi lại cô một lần nữa, tối hôm qua đi đâu vậy? Vì cái gì không về nhà!” Lãnh Tư Thần kiềm nén tức giận lại hỏi một lần nữa.
Nhà cũ Lãnh gia sát cạnh nhà cô, Lãnh Tư Thần cực kỳ chăm chỉ, thường xuyên đọc sách đến thật khuya, cô đã từng vô số đêm mất ngủ, đặc biệt là khoảng thời gian mẹ cô vừa mới mất kia, mỗi lần chỉ cần nhìn qua cửa sổ là có thể nhìn thấy ánh đèn ấm áp khiến người ta an tâm trong phòng anh.
Sau này, tuy rằng cô đã vượt qua được đau khổ, anh cũng dọn ra khỏi nhà cũ, lại thành chủ hộ trong trái tim cô.
Nhìn dáng vẻ Lãnh Tư Thần tối hôm qua là trở về nhà cũ, bằng không anh như thế nào biết cô không về nhà?
⬅ Trước Tiếp ➡