“Hạ Úc Huân, cô là đồ ngốc sao? Đề này cô đã sai ba lần rồi!”
“Hạ Úc Huân, đừng khóc! Cô khóc lên sẽ càng xấu! Làm gì phải để ý ánh mắt của người khác như vậy, từ hôm nay trở đi, cô chỉ cần để ý ánh mắt của tôi, hiểu hay không?”
……
Có thể nói ra uất ức liền không xem là uất ức, có thể bị cướp đi người yêu liền không xem là người yêu.
Lãnh Tư Thần, cho rằng anh chỉ là bắt đầu chán ghét tôi, lại đột nhiên phát hiện, thì ra nhiều năm như vậy tôi chưa bao giờ có được anh, anh cũng vẫn chưa cho tôi bất cứ lời thế hứa hẹn gì, chúng ta trước nay liền…… Không có bất cứ quan hệ gì……
Nhìn mấy người bọn họ nói nói cười cười không hề rối rắm vấn đề quần áo của mình nữa, Hạ Úc Huân nhẹ nhàng thở ra, bưng hoa quả trên bàn yên lặng mà ăn.
Ở đây, cô không phải vai chính hạnh phúc, chỉ là dư thừa làm nền mà thôi.
Cô rất rõ, lúc nên ẩn thân vẫn là phải ẩn thân.
“Tiểu Huân, ăn cái này!” Lãnh Tư Triệt đem quả dâu tây trên bàn lấy ra đưa tới bên miệng cô.
Thấy Hạ Úc Huân đnag sững sờ, Lãnh Tư Triệt xoa xoa tóc mái mềm mại trên trán cô, nói: “Làm gì mà đờ người ra thế! Cô không phải thích cái này sao?”
“A!”
Hạ Úc Huân vừa muốn đưa tay nhận lấy, Lãnh Tư Triệt lại giấu rồi đưa qua.
“A! Há mồm!”
Ách, trực tiếp, bỏ vào sao……
Nguy hiểm thật, thiếu chút nữa cắn phải ngón tay anh……
Liên tưởng đến một buổi tối không tỏng sáng nào đó đã qua, Hạ Úc Huân đỏ mặt.
Vừa thấy Hạ Úc Huân đỏ mặt, Lãnh Tư Triệt cũng run run mà hơi đỏ mặt.
Bên kia, Bạch Thiên Ngưng đang ôn nhu dặn dò: “Tư Thần, uống ít rượu thôi, dạ dày anh không tốt lắm!”
……
Murphy cùng Hàn Khải Vũ hai mặt nhìn nhau, cả người có chút rét run, như thế nào cảm thấy không khí quỷ dị như vậy?
Hàn Khải Vũ có chút chịu không nổi cảm giác sóng ngầm mãnh liệt này, ho nhẹ một tiếng nói: “Thật nhàm chán! Chúng ta chơi trò chơi đi! Lời nói thật lòng Đại mạo hiểm!”
Lời nói thật lòng
Bạch Thiên Ngưng cùng Murphy đều cảm thấy rất hứng thú, tích cực mà hưởng ứng nói: “Được a!”
Hạ Úc Huân chớp chớp mắt: “Lúc đi học chơi đùa, dường như rất có ý nghĩa!”
Hàn Khải Vũ xấu xa mà cười nói, “Tiểu Huân Huân, chúng tôi chơi cùng với lúc cô đi học chơi là không giống nhau nha!”
“Quy tắc trò chơi không giống nhau sao?” Hạ Úc Huân nghi hoặc hỏi.
Hàn Khải Vũ thần bí mà cười cười, nói:“Chờ lát nữa cô sẽ biết! Thế nào, các người chơi không?”
“Chơi có thể, nhưng đừng quá mức.” Lãnh Tư Triệt đau đầu mà liếc mắt nhìn Hàn Khải Vũ một cái, có người này ở đây, tuyệt đối không cần lo lắng tẻ nhạt, chỉ là sợ anh nhiệt tình quá mức.
Hôm nay là đón gió tẩy trần cho Lãnh Tư Triệt, Lãnh Tư Thần tất nhiên cũng sẽ không làm mất hứng của mọi người, nói: “Tùy ý các người, tôi chỉ biết tuân theo.”
“Vậy bắt đầu đi!” Hàn Khải Vũ từ một bộ bài trên bàn rút ra một lá bài quỷ cùng 1,2, 3, 4, 5 năm lá bài cơ.
Ván thứ nhất là Murphy rút ngẫu nhiên bài quỷ.
Murphy ưu nhã mà vén vén mái tóc vàng, nói:“Điểm của tôi……Số 4! Ai là số 4?”
“Là tôi!” Người nói chuyện là Lãnh Tư Triệt.
Murphy rất có hứng thú hỏi: “Như thế nào? Lời nói thật lòng, hay là đại mạo hiểm?”
“Lời nói thật lòng đi!” Biết rõ Murphy là người ác từ trong xương cốt, Lãnh Tư Triệt vẫn quyết định lựa chọn an toàn một chút.
“Tôi cảm thấy tương đối chính là…… Tư Triệt, lần đầu tiên của anh là với ai?” Murphy hai mắt sáng lên.
“Phốc ——” Rượu vang từ trong miệng Hạ Úc Huân đều phun ra.
“Tiểu Huân, cô không sao chứ?” Lãnh Tư Triệt có chút quẫn bách mà vỗ vỗ sau lưng cô.
“Khụ khụ, không có việc gì, không có việc gì!” Hạ Úc Huân xua xua tay.
Trời ạ! Lần đầu tiền của A Triệt? Murphy cư nhiên bạo gan hỏi ra vấn đề này ?
Bất quá, cô cũng rất muốn biết a a a!
“Mau nói mau nói! Không nói thì phải qua đại mạo hiểm a!” Murphy thúc giục nói.
Hàn Khải Vũ buồn cười, nói: “Murphy, vấn đề này e là bất thành rồi!”
“Có ý tứ gì?” Murphy khó hiểu.