⬅ Trước Tiếp ➡
Ông nội Ôn Hỏa vốn là thượng tướng 3 sao, lúc ông còn sống thì có một con GM, hễ có món đồ nào mới lạ thì cũng xuất hiện trong nhà ông. Có thành tựu nên ông khá độc đoán, vô cùng nghiêm khắc với con trai duy nhất của mình, luôn muốn ba cô phải tham gia quân ngũ, nối nghiệp của ông.
Ông không hỏi Ôn Tân Nguyên có hứng thú với quân nghiệp hay không, ông cũng không thèm quan tâm, chỉ muốn con trai lớn lên theo ý muốn của mình.
Có thể đây là lý do mà ba Ôn cho Ôn Hỏa tự do phát triển, tự mình lựa chọn tương lai cho mình.
Nhưng cho cô tự do không có nghĩa với việc có thể yêu cầu cô sẽ đồng ý mọi yêu cầu của ông.
Trước khi ra khỏi nhà, Ôn Hỏa đã khóa cửa phòng ngủ, Ôn Băng chạy theo, gọi cô lại, nhét vào tay cô một miếng bánh mì rán.
Bánh đầy dầu, dính hết vào tay cô, cô nhìn anh ấy, Ôn Băng cười ngây ngô, nói:
"Em gái, bánh này ăn ngon lắm, cho em nè."
Ôn Hỏa cúi đầu nhìn bánh mì trong tay, cuối cùng cắn một miếng, cưới đáp lại:
"Cảm ơn anh."
Thời gian không còn sớm nữa, Ôn Hỏa đến trường vẫn còn nhiều việc cần làm, vội vàng tạm biệt Ôn Băng, nhanh chóng rời đi.
Ôn Hỏa là người biết quản lý thời gian của mình, cô phân chia tính chất công việc nặng nhẹ, nhanh chậm hàng ngày, sau đó chỉ qua lại hai điểm là viện nghiên cứu và văn phòng. Ngoài đối mặt với giáo viên hướng dẫn thì cũng là công thức.
Hiện cô đang chuẩn bị bài luận gửi đến PRL(*), 30 trang, sửa đi sửa lại, suy tính kỹ lưỡng, cuối cùng nhận lại một câu của giảng viên hướng dẫn là phát hiện của cô không có ý nghĩa vật lý lớn. Cô chịu đả kích, thức trắng mấy đêm liền.
(*) Physical Review Letters là một trong những tạp chí chuyên ngành nổi tiếng và quan trọng của lĩnh vực vật lý học
Vì chứng minh phát hiện của mình có tầm quan trọng nhất định, cô đã ngâm mình trong viện nghiên cứu, đo lường liên tục trong hai tháng.
Giảng viên hướng dẫn 3 nghiên cứu sinh, chỉ mình cô là nữ. Có có thiên phú cao nhưng tỉ lệ phạm lỗi cũng không thấp, bởi ý tưởng cô đưa ra luôn rất mạo hiểm. Luận văn gần nhất được Science Advances đề cử của tổ nghiên cứu bọn họ chính do cô hoàn thành, thế nhưng quá trình cũng không mấy thuận lợi.
Sau nhiều lần bị trả lại bản thảo, cô nghiên cứu kỹ lại lý thuyết, chuẩn bị đầy đủ để làm lại từ đầu, quá trình gian nan rất khó nói hết thành lời.
Luận văn lần này, cô vẫn dùng 200% khả năng để chuẩn bị, nhưng tâm trạng lại không quyết liệt như hồi đó.
Khi trở lại phòng ngủ, bạn cùng phòng Thu Minh Vận vừa tắm xong, đang lau tóc, thấy cô trở lại thì kinh ngạc hỏi: "Về sớm vậy?"
Ôn Hỏa ngồi vào bàn của mình, lấy lược chải tóc: "Tớ vẫn muốn học mà."
Thu Minh Vận cười: "Xém chút nữa tớ tin rồi đó."
Ôn Hỏa và Thu Minh Vận đều thuộc chuyên ngành vật lý nhưng phương hướng không giống nhau, một người thiên về ứng dụng, còn một người là lý luận. Công việc hàng ngày cũng khác nhau tuy vậy hai người ở chung khá hợp. Chưa phải là bạn thân nhưng xem nhau như bạn bè thì không thành vấn đề.
Trong mắt Thu Minh Vận, Ôn Hỏa nhìn có vẻ ngoan nhưng nội tâm nổi loạn, dáng người và khuôn mặt vốn không nên xuất hiện ở một nơi như viện nghiên cứu này.

⬅ Trước Tiếp ➡