⬅ Trước Tiếp ➡
Thu Minh Vận không hỏi tiếp, đổ người lên giường:
"Thật may mắn cho mấy đàn em khóa dưới, được thấy phong thái của thầy Thẩm!"
Cô ấy đá chân oán giận hai câu, xong đột nhiên ngồi dậy:
"Cơ mà cũng không sơ múi được gì, thầy ấy đã kết hôn, họ không có đất diễn rồi."
Tượng tượng vậy, Thu Minh Vận thoải mái hơn nhiều, thay đồ đi hẹn hò.
Cả buổi chiều, Ôn Hỏa chôn chân tại viện nghiên cứu, đàn anh khóa trên ghé qua hỏi cô có muốn tham gia tọa đàm học thuật buổi tối không, rất nhiều nhân vật nổi tiếng trong giới học thuật sẽ tới dự, anh vừa may có 2 vé tham gia, cô khéo léo từ chối.
Đàn anh đi, Ôn Hỏa mới để ý trời sắp tối rồi, xem đồng hồ, đã 6h chiều, cô thu dọn đồ đạc rời khỏi viện nghiên cứu.
Cô không trở về phòng, gọi taxi đi đến gần khu Hoa Mậu, tiến vào một tiểu khu.
Khi đến gần cửa tòa nhà, cô bị một người phụ nữ xinh đẹp đụng phải, cô đưa tay đỡ, phát hiện cô ấy đang khóc, không xen vào việc người khác, cô chỉ nhìn thoáng qua rồi đi vào tòa nhà.
Trong lúc chờ thang máy, một người đàn ông đi tới, trên người anh là vị nước hoa mang chút cảm giác bí ẩn, cấm kỵ, là loại hay dùng trong giáo đường.
Cô không hiểu rõ, nhưng rất thích ngửi. Lát sau lại đi tới một cô gái trẻ đang có thai.
Cửa thang máy mở ra, ba người lần lượt tiến vào, xoay người lại, mặt hướng ra cửa.
Trong thang máy, vị thai phụ kia nhắc Ôn Hỏa là dây giày của cô bị tuột, Ôn Hỏa cảm ơn, đang chuẩn bị ngồi xuống buộc lại, balo từ vai trượt xuống, treo trước ngực, ngăn trở động tác của cô.
Người đàn ông thấy vậy liền ngồi xuống, giúp cô buộc lại dây giày.
Ôn Hỏa nhìn anh buộc dây giày giúp mình, đột nhiên nín thở, dồn sự tập trung nên cô không phát hiện ra biểu cảm vi diệu của thai phụ đứng cạnh.
Người đàn ông kia buộc xong, cô nói cảm ơn.
Thang máy đến nơi, Ôn Hỏa và anh cùng rời khỏi, sau đó một trước một sau đi đến trước một cánh cửa. Người đàn ông mở cửa, Ôn Hỏa đứng phía sau lẳng lặng chờ.
Cửa mở, anh đi một bước vào trước, Ôn Hỏa theo sau.
Cửa đóng, lưng anh quay về phía Ôn Hỏa, tay trái cởi bỏ nút áo tay phải. Chỉ là bóng dáng, nhưng so với mùi hương cấm kỵ trên người anh ban nãy, càng khiến người khác phải nín chặt hơi thở.
Ôn Hỏa tháo xuống balo, dùng thanh âm rất nhẹ gọi anh:
"Thầy Thẩm."
Anh cởi bỏ nút tay áo, nới lỏng cà vạt, tự mình rót một chén nước, lúc này mới cất tiếng nói chuyện:
"Lại đây."
Ôn Hỏa bước về phía anh, tựa như trải qua một năm qua. Cô rất hiếm khi từ chối yêu cầu của anh, cũng như thái độ anh với cô luôn đúng mực, thái độ một nhân sĩ thượng lưu đối với mối quan hệ được định nghĩa là - nhân tình.
Ôn Hỏa chậm rãi đến gần Thẩm Thành, đứng yên sau lưng anh.
Thẩm Thành xoay người lại, Ôn Hỏa mới để ý, mắt kính anh đeo là màu chỉ bạc. Anh đổi tay tháo bỏ nút áo còn lại, nói với cô:
"Giúp tôi."
Ôn Hỏa hiểu ý, đưa tay giúp anh tháo kính xuống.
Đôi mắt Thẩm Thành rất đẹp. Mạnh Tử có câu "Ngã thiện dưỡng ngô hạo nhiên chi khí"(*). Yến Cơ Đạo từng nói "Nhất thốn thu ba, thiên hộc minh châu giác vị đa". Đôi mắt của Thẩm Thành khiến người ta cảm nhận rõ ràng về câu "chí khí ngay thẳng", "minh châu khó sánh".

⬅ Trước Tiếp ➡