Anh không nói quá rõ, anh biết rằng Ôn Hỏa thông minh, nên nhiều khi chỉ cần gợi ý là cô đã có thể giải quyết.
Ôn Hỏa ngồi xuống, tiếp tục làm theo hướng Thẩm Thành gợi ý.
Thẩm Thành đứng cạnh, nhìn cô tập trung nghiên cứu.
Thời gian như dừng lại, chỉ còn kim giây của đồng hồ quả quýt chuyển động.
Đột nhiên, Thẩm Thành gọi cô: "Ôn Hỏa."
Cô ngẩng đầu nhìn: "Dạ?"
Thẩm Thành chăm chú nhìn cô một lát, sau đó cúi xuống hôn lên môi cô, chỉ nhẹ nhàng chạm vào, nhưng lại chứa hương vị tình dục quen thuộc.
Ôn Hỏa chậm rãi đáp lại, sau đó mở to mắt khi anh buông cô ra.
Thẩm Thành hỏi cô: "Em biết hiện tại đầu óc tôi đang không tỉnh táo chứ, có muốn gì từ tôi không?"
Ôn Hỏa mấp máy môi, suy nghĩ một chút, nói: "Vé buổi tọa đàm, được chứ?"
Thẩm Thành không trả lời ngay: "Vậy em định dùng thứ gì để trao đổi?"
Ôn Hỏa không nghĩ ra, không nói gì.
Thẩm Thành nhìn cô: "Thêm lần nữa."
Ôn Hỏa ngẩng đầu nhìn lại: "Hả?"
Thẩm Thành lại hôn lên môi cô, lần này, nụ hôn kéo dài triền miên, hai người hoàn toàn đắm chìm trong không khí ái muội.
Hôn xong, anh nói: "Ngày mai sẽ gửi vé đến trường của em."
Ôn Hỏa cúi đầu, sờ lên đôi môi đẫm nước của mình: "À."
Thu Minh Vận mua cho Ôn Hỏa ly cà phê, thấy trạng thái của Ôn Hỏa không tốt lắm: "Ở viện nghiên cứu cả đêm sao? Quầng thâm mắt hiện rõ luôn rồi."
Mỗi lần Ôn Hỏa đến chỗ Thẩm Thành đều sẽ báo một tiếng cho Thu Minh Vận, là tối đó cô không về, chỉ là không nói rõ đi đâu. Với hiểu biết của Thu Minh Vận về Ôn Hỏa, luôn nghĩ rằng cô đi đâu đó để thử công thức.
Ôn Hỏa nói: "Nhưng cũng được tính là có thu hoạch mới."
Thu Minh Vận nhướng mày: "Thật hay giả vậy?"
Cô ấy biết Ôn Hỏa đã rơi vào giai đoạn chững rất lâu rồi, đã vậy, giảng viên hướng dẫn lại còn nghiêm khắc, khắc nghiệt, chưa từng cổ vũ tinh thần cô một lần nào, tình cảnh của cô không hẳn là khó khăn, nhưng chắc chắn là không thoải mái.
Ôn Hỏa cả đêm không về, cô ấy lập tức cho rằng cô lại tự ép chính mình.
"Thức đêm vẫn rất xứng đáng." Ôn Hỏa mệt mỏi là do tối qua thức cùng Thẩm Thành sửa lại phương hướng nghiên cứu.
Thẩm Thành rất chú trọng vấn đề sức khỏe, tại căn hộ ở khu Thái Hòa, Bắc Kinh của anh có hẳn một gian phòng mở rộng, bố trí các thiết bị tập luyện, anh sẽ ở đó ít nhất hai buổi chiều mỗi tuần.
Sức khỏe tốt, nên việc thức đêm không ảnh hưởng gì, buổi sáng thoạt nhìn như chưa từng thức đêm, Ôn Hỏa rất hâm mộ điểm này. Có thể anh cũng mệt, mỏi mắt, nhưng anh sẽ không biểu hiện ra ngoài. Đại khái là từ trước đến nay, anh chính là người cực kỳ nghiêm khắc với bản thân.
Hơn hai tháng cô không gặp Thẩm Thành, tưởng rằng sẽ khó tránh khỏi cả đêm không xuống giường được, không ngờ anh lại tha cho cô, còn giúp cô sửa bài, đúng là ngoài ý muốn.
Nói tiếp, anh cũng thật sự lợi hại, quả thật không phải não của người bình thường.
Khi cô gọi anh là thầy Thẩm, lắng nghe những góp ý của anh, thì hai người họ dường như không phải mối quan hệ giữa người tài trong xã hội thượng lưu và nhân tình vậy.
Thu Minh Vận lại than ngắn thở dài: "Khi nào thì tớ mới có thể một lòng với học thuật như cậu đây? Dạo này yêu đương mệt mỏi quá."