Thu Minh Vận vừa tán thành vừa không tán thành: "Không phải là đàn ông tuổi 30 có sức hút, mà là Thẩm Thành tuổi 30 có sức hút."
Ôn Hỏa cười: "Được rồi."
Thu Minh Vận ngồi xuống cạnh cô, ôm bả vai cô: "Kiểu người sống chết vì vật lý, vì vật lý mà đâm đầu vào tường như cậu, sẽ không hiểu cảm giác vi diệu khi ảo tưởng về một người người đàn ông là như nào đâu, đó là khoái cảm có thể khiến cậu tự cao trào luôn."
"Đây là lý do cậu tìm người yêu là trai đẹp à?"
"Cậu không hiểu, đàn ông nhất định phải đẹp, nhất định phải có cơ thể hoàn hảo, như vậy khi anh ta tiến vào, thì tớ mới tha thứ tất cả được."
Ôn Hỏa gật đầu: "Cậu nói đều đúng."
Thu Minh Vận cười rộ lên: "Hay tớ chuyển sang làm nghiên cứu giới tính nhỉ? Viết tiểu thuyết về giới tính, về sau cậu giành giải Nobel Vật lý, tớ lấy giải Văn học, chúng ta không can thiệp vào chuyện của nhau, giúp đỡ lẫn nhau."
Ôn Hỏa với tay qua, phối hợp với cô ấy: "Cảm ơn đã giúp đỡ, cô Thu."
Thu Minh Vận bắt tay, đồng thời xoa mặt cô: "Ai da, Hỏa Hỏa xinh xắn đáng yêu của chúng ta, vẫn còn là xử nữ, không biết sẽ tên thúi nào sẽ được hưởng lợi đây."
Ôn Hỏa suy nghĩ một chút, ừm, Thẩm Thành là một tên thúi.
Buổi sáng, Thẩm Thành vừa tới phòng làm việc thì nhận được điện thoại của bảo mẫu, nói Y Y bị sặc nước khi học bơi, bác sĩ đã xem qua, không có chuyện gì, nhưng con bé vẫn khóc, Thẩm Thành lập tức không còn tâm trạng làm việc.
Y Y tên đầy đủ là Thẩm Nãi Y, là con gái của Thẩm Thành.
Hàn Bạch Lộ, vợ anh, đang đóng phim tại Quảng Châu nên Y Y được giao cho Thẩm Thành và bảo mẫu chăm sóc.
Y Y ngồi xổm sau cánh cửa, trên tay cầm bánh quy hình chú gấu, giàn giụa nước mắt, nhìn cũng không thèm nhìn Thẩm Thành vừa tiến vào, không rõ đang giận dỗi cái gì.
Bảo mẫu xin lỗi: "Rất xin lỗi cậu Thẩm, là sai sót của tôi, đáng lẽ tôi nên ở cạnh trông chừng."
"Không sao."
Bảo mẫu còn khá trẻ, hơn 30 tuổi, có bằng sư phạm mầm non, lại có thêm chứng nhận chuyên gia dinh dưỡng, giọng nói nhẹ nhàng, đều có các điều kiện Thẩm Thành ưu tiên suy xét, vậy nên đã thuận lợi trở thành bảo mẫu ở nhà họ Thẩm.
Cô ta đối xử với Y Y rất tốt, thậm chí, có thể nói, còn tốt hơn cả mẹ ruột là Hàn Bạch Lộ.
Đây là bảo mẫu đầu tiên sau hai người tiền nhiệm không có ý nghĩ không nên có gì với Thẩm Thành. Hoặc cũng có thể là chưa.
Y Y nhìn thấy ba mình, lúc ngẩng đầu lên đôi mắt nhỏ càng đỏ hơn, miệng méo xệch, nhìn như chịu ấm ức rất lớn.
Thẩm Thành ngồi xuống, nhéo đôi má bánh bao của cô bé, giọng điệu lạnh nhạt thường ngày có thêm một tia ấm áp: "Không vui sao?"
Nước mắt Y Y rơi xuống tí tách, không nói lời nào.
Thẩm Thành có biện pháp trị thói xấu không chịu nói chuyện của con bé: "Con làm rơi bánh xuống nước, bị mấy bạn nhỏ khác nhặt được rồi ăn, con thấy mình thiệt hơn mấy bạn đó đúng không?"
Miệng Y Y càng mếu máo hơn.
Bảo mẫu hơi há miệng kinh ngạc, vậy mà Thẩm Thành lại biết chuyện đã xảy ra. Nghĩ lại, có chuyện gì mà anh không biết đâu. Trong ấn tượng của cô ta, Thẩm Thành chưa bao giờ nói bừa, luôn suy nghĩ chu toàn, có ít nhất hai phương án dự bị.