17(2)
Lúc cô quay người rời đi, Mạnh Nhất Hàng đã nắm lấy tay cô, lạnh lùng nói: “Người đàn ông mà bây giờ cô ở cùng là ai?!”
Chuyện xảy ra đêm qua và đêm nay khiến anh ta kinh ngạc không biết thực lực đối phương mạnh đến mức nào, nhưng anh ta lại không tìm được bất kỳ tin tức nào về đối phương.
Chỉ có thể nói đối phương mạnh hơn anh ta!
Hoà Mộc muốn hất tay anh ta ra nhưng không được, đành phải nhìn Mạnh Nhất Hàng, hất cằm lên, cười mỉa mai nói: "Làm sao? Có hứng thú à?"
Đôi mắt của Mạnh Nhất Hàng hơi nheo lại, lông mày tạo thành hình chữ "xuyên", "Đừng làm điều gì khiến bản thân bị tổn thương."
"Mạnh Nhất Hàng, đừng ở chỗ này đạo đức giả như vậy, đối với tôi không còn có ích lợi gì nữa, anh có thể buông tay được chưa?! Mọi người đang nhìn đấy!" Hoà Mộc lạnh lùng nói.
Cùng lúc đó, Hoà Mộc cảm nhận được ánh mắt từ phía Trạm Vạn Hoàng, cô không dám quay đầu lại.
Sự chú ý xung quanh dần dần tăng lên, nhưng Mạnh Nhất Hàng vẫn không buông tay.
Cổ tay bị Mạnh Nhất Hàng nắm giữ không ngừng đau nhức.
Một giây tiếp theo, Mạnh Nhất Hàng kéo cô đi về phía lối vào của bữa tiệc.
Trong lòng cô thầm kêu không ổn, nếu Mạnh Nhất Hàng thật sự bắt cô đi thì côchỉ có chết, nếu bảo cô gọi Trạm Vạn Hoàng ở trước mặt nhiều người như vậy, cô cũng không làm được.
Ai biết Trạm Vạn Hoàng có làm cho cô xấu mặt trước mặt nhiều người như vậy hay không!
Cô chợt nghĩ đến ai đó, ánh mắt nhanh chóng đảo quanh, cuối cùng cũng nhìn thấy Úc Dật Thần, khi đi ngang qua Úc Dật Thần, cô cố gắng hết sức đè nén sự hoảng sợ trong lòng, giả vờ thoải mái nói: "Cậu chủ Úc, tối nay anh rảnh không?"
Úc Dật Thần đã nhìn thấy cuộc giằng co giữa Hoà Mộc và Mạnh Nhất Hàng, nhưng anh âyd vẫn đứng sang một bên để xem và không ra tay.
Lúc này Hoà Mộc chủ động mở miệng, anh ấy liền đứng ở trước mặt Mạnh Nhất Hàng, ngăn cản Mạnh Nhất Hàng, mỉm cười nhìn Hoà Mộc, lịch sự nói: “Cô Hoà mời, đương nhiên rảnh, nhưng không biết cậu chủ Mạnh có muốn thả người không."
Mạnh Nhất Hàng nhìn Trình Giảo Kim xuất hiện giữa đường, ánh mắt sâu thẳm, nhưng anh ta còn chưa kịp nói chuyện, Hoà Mộc đã lên tiếng trước, cười nói: “Anh tư của tôi bình thường quản tôi rất nghiêm khắc, để cậu chủ Úc chê cười rồi."
Không phải anh ta nói cô là em gái anh ta sao? Được rồi, bây giờ cô sẽ tự gọi mình là em gái anh ta.
Dáng vẻ Úc Dật Thần tỏ ra là vậy, sau đó nói: “Anh trai quản em gái mình là đúng. Tuy nhiên, ai cũng là người lớn, có quyền tự do kết bạn. Cậu chủ Mạnh, tối nay tôi sẽ chăm sóc em gái anh thật tốt, tuyệt đối sẽ không để cô ây chịu một chút...ấm ức nào!"
Khi nói ra hai chữ cuối cùng, Úc Dật Thần nhìn cổ tay phải của Hoà Mộc đang bị Mạnh Nhất Hàng nắm chặt, bất cứ ai có con mắt tinh tường đều có thể nhận ra Mạnh Nhất Hàng đang dùng sức rất lớn. Nếu là cô gái yếu đuối khác thì đã kêu trời rồi, không ngờ sức chịu đựng của Hoà Mộc cũng rất kinh người.
Nhưng Mạnh Nhất Hàng lại không để ý đến Úc Dật Thần, lạnh lùng nói: "Tối nay không làm phiền cậu chủ Úc. Tôi sẽ tự mình đưa em gái về."
Nói xong, Mạnh Nhất Hàng kéo Hoà Mộc tiếp tục đi ra ngoài, vòng qua Úc Dật Thần, tốc độ càng nhanh hơn so với trước.
Hoà Mộc quay đầu nhìn lại, thấy Úc Dật Thần nhún vai ý là anh ấy không giúp được gì cho cô.
Đang lúc cô đang lo lắng như vậy, liền nghe thấy giọng nói của Vương Tước: "Cô Hoà, cậu chủ nói anh ấy sẽ về muộn một chút, bảo tôi đưa cô về trước."
Âm thanh đó giống như âm thanh của thiên nhiên, Hoà Mộc vội vàng quay lại, nhìn thấy Vương Tước đang đợi ở lối vào.
“Được.” Hoà Mộc vội vàng đáp lại, sau đó lúng túng nhìn cổ tay mình bị Mạnh Nhất Hàng nắm giữ.
Vương Tước không tự ti cũng không kiêu ngạo mà nhìn Mạnh Nhất Hàng, Mạnh Nhất Hàng đương nhiên biết Vương Tước, từ những bức ảnh do A Bưu chụp, anh ta đã thấy Vương Tước, biết Vương Tước chính là cấp dưới của người đàn ông hiện tại đang bảo vệ Hoà Mộc.
"Cậu chủ Mạnh, anh không nên ép người khác làm việc gì khó khăn nhỉ?" Giọng nói của Vương Tước giống như người bình thường, không tự ti cũng không kiêu ngạo.