Chương 1
“Nghe, nghe nói cậu thích con trai…”
Lục Lộ cởi khuy áo ra, tuột áo sơ mi trắng chất lượng không hề tốt xuống.
Doãn Lương đứng trước mặt cậu, vừa chơi bóng rổ xong, mồ hôi chảy đầy người.
“Tớ thích con trai.” Sau khi tan trường phòng học chỉ còn mỗi bọn họ, hắn tiện tay thảy bóng rổ xuống mặt đất, “Sao tớ chẳng biết nhỉ?”
Hắn xoay người định rời đi.
Lục Lộ gọi hắn lại “Bố của cậu là thị trưởng có đúng không ”
Khốn kiếp, Doãn Lương ghét nhất là người khác nhắc đến chuyện bố hắn làm thị trưởng, bèn ngoái đầu lại.
“Xe bánh rán của mẹ tớ bị quản lí đô thị tịch thu, ba ngày rồi.” Lục Lộ cúi đầu, “Cầu xin cậu…”
Doãn Lương nhìn cậu chằm chằm “Chỉ vì một chiếc xe tồi tàn mà đòi ngủ với người ta, đậu má cậu cũng quá rẻ tiền.”
Lục Lộ chưa mặc áo vào, xương quai xanh tinh tế cực kì nổi bật.
“Nếu như tớ là bố cậu, tớ sẽ đập chết cậụ” Doãn Lương giơ bóng rổ lên trước mặt, làm một động tác ném bóng, đóng sập cửa mà đi.
Bóng rổ nện vào người Lục Lộ, bịch một tiếng, lăn xuống dưới gầm bàn.
Cậu thều thào nói “Tớ không có bố.”
Hoàng hôn ngả về phía tây, bầu trời ngoài cửa sổ dần phủ sắc đỏ tím.
Khoảng vài ngày sau, Doãn Lương bắt gặp Lục Lộ đang đứng chung với Hoàng Hải lớp tám, nhà cậu ta mở một ngân hàng tư nhân bí mật, cũng đa cấp bán cả siêu xe second hand.
Khoảnh khắc chạm vai ngay trên hàng lang, Doãn Lương khom lưng hỏi Lục Lộ “Xe bánh rán đã lấy về rồi, lòng tự trọng vẫn còn đó chứ?”
Lục Lộ chẳng lên tiếng, Hoàng Hải quẹo ra từ phòng giáo viên phía trước, trông thấy bóng lưng Doãn Lương, nhỏ giọng hỏi “Thả thính được gì chưa, là thằng nhóc đó hả?”
Lục Lộ trợn trắng mắt “Éo chịu đớp thính.”
“Tớ đã nói cái xe bánh rán của cậu chả được tích sự gì đâụ” Hoàng Hải choàng vai cậu, “Để tớ bán chiếc porsche giúp cậu nhá, đêm nay đến Jasmine phương nam uống rượu chứ?”
Lục Lộ lười biếng nhếch miệng “Đi thôi.”
“Tiếp rượu à?”
Doãn Lương đứng trước mặt Lục Lộ, ngay băng ghế dài dưới tầng một Jasmine phương nam, tình cờ gặp.
Hoàng Hải vừa đi rửa tay, Lục Lộ chậm rãi đứng lên.
Trên bàn có vài đĩa hàu, hai chai Saga Bordeaux.
“Người kia đâu?” Doãn Lương hỏi.
Lục Lộ cúi đầu xuống.
“Ăn chút hàu sống đã tưởng mình là tầng lớp thượng lưu rồi à?”
Lục Lộ không lên tiếng.
“Chẳng phải có xe bánh rán sao, cút về nhà ăn bánh rán đi ”
Doãn Lương đẩy cậu một cái, giống hệt đẩy cục bông vậy, chưa hết giận, lại đẩy thêm cái nữa, đẩy thêm cái nữa nữa, đẩy đến nỗi Lục Lộ bỗng nhiên túm lấy tay hắn, hung hăng cắn mạnh lên gan bàn tay.
Là cắn thật, Doãn Lương đau đớn rút tay về “Đậu má cậu là chó à ”
Lục Lộ dùng một đôi mắt đỏ bừng nhìn hắn chằm chằm.
Doãn Lương kiểm tra tay mình, vết cắn màu hồng.
“Nếu như cậu đồng ý, tớ sẽ không thế này…”
Khe khẽ, Lục Lộ nói.
“Hừ.” Doãn Lương cười trào phúng, “Đều là ngủ, với người kia hay với tớ thì khác nhau chỗ nào chứ…”
Hắn chợt khựng lại, có khác nhau chỗ nào không ta? Lục Lộ trầm tư.
Doãn Lương đỏ mặt.
“Ê, bro.” Hoàng Hải trở về từ phòng vệ sinh, trông thấy Doãn Lương, bèn giả vờ quan sát đồng phục của hắn, “Cũng cao mét bảy à?” Sau đấy rất là ghen tuông hỏi Lục Lộ, “Sao đấy, cục cưng, cưng quen hả?”
Doãn Lương quay đầu bước đi, hắn ngại bẩn.