Chương 15
Không có việc gì Đến khám ngực làm sao có thể giấu giếm ngực Cô vừa nhắm mắt vừa động thủ, Hà Cửu Vi đem bộ áo lông cởi ra.
Không khí truyền đến cô không nhịn được mà run rẩy, Hà Cửu Vi chà xát cánh tay đã nổi da gà, cúi đầu tiếp tục cởi nội y.
Cô ngượng ngùng nên không nhìn Vượt Minh, vì thế Vượt Minh trắng trợn không kiêng nể dừng lại ở làn da trắng nõn như ngọc cùng bộ ngực đầy đặn bộ của cô.
Kỳ thực Vượt Minh đã sớm thấy Hà Cửu Vi, khi cô vào trong, hắn liền chú ý tới.
Cô dường như rất thẹn thùng, thời điểm vào cửa vẫn luôn cúi đầu, cho dù mặc bộ áo lông rộng thùng thình cũng có thể nhìn ra những đường cong trên thân thể của cô.
Khi nghe được giọng nói của cô, Vượt Minh dưới bụng căng thẳng, trong đầu hiện lên hình ảnh cô trần trụi cùng hắn mây mưa thất thường… Hà Cửu Vi không biết tình huống, bằng không có bác sĩ nào không hỏi rõ ràng liền trực tiếp kêu người ta cởi quần áo?
Như vậy cũng tốt.
Con ngươi của Vượt Minh phút chốc tối sầm lại, đợi Hà Cửu Vi cởi hoàn toàn nội y, mắt đỏ ngầu hơi thở dồn dập, ai ngờ Vượt Minh vượt qua cô đi về phía cửa, đem cửa khóa chặt, rồi nói với cô.
“Đi vào bên trong nằm, tôi cho em kiểm tra một chút.” “Được ” Hà Cửu Vi vì Vượt Minh săn sóc mà ngượng ngùng, chạy vào phòng kiểm tra, nhu thuận nằm trên giường bệnh, vì ngượng ngùng mà dùng tay che lấy bộ ngực.
Vượt Minh vào phòng kiểm tra, hít sâu một hơi, nhìn đến cô gái mình vừa mới có ý dâm, đang nằm trên giường chờ hắn, hắn sắp nổi điên lên.
Hắn không phải là người háo sắc, nhưng thời điểm nhìn thấy Hà Cửu Vi lại không thể không động tâm.
Định thần, Vượt Minh không chút cảm xúc đi đến bên giường của Hà Cửu, từ trên cao nhìn xuống cô.
“Tay lấy ra.” Dùng loại góc độ này nhìn Vượt Minh, Hà Cửu Vi vốn đã xấu hổ nghĩ muốn chui xuống mặt đất, cố tình, hắn còn dùng loại ngữ khí không gợn sóng nói ra làm cho cô càng thẹn thùng Không biết vì sao, Hà Cửu Vi có chút mất mát… Vì không muốn Vượt Minh coi mình là bệnh nhân bình thường mà đối đãi?
Hà Cửu Vi tức giận nhưng đem tay mở ra, hai luồng thạch hoa quả bị bại lộ trong không khí.
Tựa hồ cảm nhận được tầm mắt nóng rực mà chuyên chú của Vượt Minh, không khí truyền đến cảm giác mát lạnh, hai hạt hồng mai dần dần đứng thẳng, giống như nụ hoa, nhũ màu hồng nhạt, phụ trợ diễm lệ.
Vượt Minh rũ mắt, lông mi dài che khuất ánh sáng chợt lóe của hắn.
Hà Cửu Vi cắn chặt răng, cô lấy tay che đôi mắt của mình, nhắm mắt làm ngơ.
“Ngực hình không sai, bình thường có massage không?” “… Không có…” “Như vậy em có đau không?” Nói xong, Vượt Minh nắm hai viên thịt cầu, lòng bàn tay cầm đầu nhũ hoa cứng rắn nhéo một cái.
“A… Đau ” Bộ ngực bị nhéo, Hà Cửu Vi đau đớn.
“Làm như vậy sẽ đau ?” Vượt Minh dùng ngón tay cái, đưa đẩy móng tay xẹt qua nhũ hoa đỏ rực.
“Vậy như thế này thì sao?” “… Ách… Ân…” Vượt Minh cười khẽ, lại lập lại động tác, nhìn thấy Hà Cửu Vi rên rỉ ra tiếng, mới xác nhận.
“Xem ra làm như vậy sẽ không đau .” Hà Cửu Vi buông tay cản trở tầm mắt của mình, tự cho là hung tợn, kì thực không có lực uy hiế͙p͙, trừng mắt nhìn Vượt Minh một cái.
“Đau ”