⬅ Trước Tiếp ➡

nhiên sẽ không vì bạn gái nhà mình oán giận mà buồn bực, ngược lại cười với ý vị thâm trường… Bác tài xế bày vẻ mặt bị thức ăn cho chó đập vào mặt.
“……” Đến cửa khu biệt thự Tĩnh Viên, Hà Cửu Vi không được tự nhiên đè nặng váy, cản trở Mạnh Kinh Huy muốn xuống xe.
Nhìn xe taxi rời đi, dùng dáng đi cô tự cho là tiêu sái vào Tĩnh Viên.
Về đến nhà, Hà Cửu Vi nhẹ nhàng thở ra, ngồi phịch trên sofa không muốn nhúc nhích.
Trong nhà như không có người ở.
Ngày bình thường còn nhìn thấy quản gia chỉ huy người làm bận rộn, hôm nay một người cũng không thấy.
Hà Cửu Vi thấy kỳ quái, chẳng lẽ ba mẹ về nhà.
Nói đến ba mẹ của Hà Cửu Vi, họ là gia chủ Hà gia, họ thường xuyên không ở nhà, đi công tác cùng nhau, đi về nhà cùng nhaụ Đối với Hà Cửu Vi hoàn toàn là hình thức nuôi thả, bình thường quản gia chiếu cố cô chu đáo, không có khả năng chọn tình huống không có ba mẹ cô ở nhà mới xuất hiện, bởi vì… Ba mẹ có một thói quen là không thích người ở.
“Ai…” Hà Cửu Vi thở dài, tay ngọc thon dài vỗ cái trán trơn bóng, hiếm thấy cha mẹ ở nhà, cô cũng đã quen.
Họ không phải ở gian phòng chính thì cũng đã ra ngoài, Hà Cửu Vi chỉ có thể chịu đựng cảm giác không khoẻ chuẩn bị về phòng.
Lúc đứng dậy cô hút một ngụm khí lạnh, thân dưới có cảm giác đau đớn xé rách làm cho người ta không chịu nổi, nếu cô xuyên quần lót chắc không chừng càng đaụ Hà Cửu Vi lắc lắc mông đi lên lầu, dựa vào vòng bảo hộ của cầu thang, đi được một bước lại dừng một chút.
Đi đến một nửa cầu thang cô dừng lại, chậm rãi hít sâu, cúi đầu thấy quản gia đứng phía dưới cầu thang.
Cách cầu thang Hà Cửu Vi ra vẻ nhẹ nhàng cùng quản gia nói chuyện.
“Này, Chú Trình ” Quản gia họ Trình, tên đầy đủ thì Hà Cửu Vi cũng không rõ ràng lắm.
Khi Hà Cửu Vi bắt đầu học trung học cơ sở, hắn đã ở bên cạnh cô.
“Chú Trình” xưng hô này cô đã dùng gần năm năm.
Kỳ thực Trình quản gia cũng không già, năm nay ba mươi, đơn giản vì hắn vào Hà gia làm việc khi Hà Cửu Vi còn nhỏ, bị gọi như thế cũng quen thuộc.
Trình quản gia đứng dưới cầu thang, cũng chính là Trình Nghị xuyên thấu qua vòng bảo hộ cầu thang nhìn về tiểu thư nhà hắn, đùi tuyết trắng thon dài thẳng tắp, cùng với… Bởi vì địa thế mà bại lộ trong mắt hắn nan hoa huyệt không mặc quần lót.
Trình Nghị mang mắt kính tơ vàng, dung mạo anh hùng khí khái.
Cô vì sợ đau mà hai chân khẽ nhếch tiểu huyệt có chút sưng đỏ, hô hấp kiƈh động … Hơn nữa vừa nhìn thấy tư thế đi đường kì lạ, phỏng chừng là vừa bị phá chỗ đó.
Tiểu thư nhà hắn… Trình Nghị suy nghĩ nhiều cũng chỉ là một cái chớp mắt, hắn cúi thấp đầu, mặt kính hiện lên ánh sáng chợt lóe qua, ngẩng đầu là khuôn mặt vô cảm.
“Tiểu thư muốn trở về phòng sao?
Tiên sinh và phu nhân buổi chiều hôm nay đã về, lúc này đang bận.” Hà Cửu Vi cũng đoán được, thân dưới truyền đến từng trận đau đớn làm biểu tình của cô sắp tan vỡ.
“Ừm.
Tôi đoán là họ đã về… Tôi trở về phòng, hôm nay cơm chiều đưa đến phòng của tôi, tôi không xuống dưới.” Trình Nghị gật gật đầu, rất có nhãn lực xoay người đi vào nhà bếp.
Hà Cửu Vi không dám lơi lỏng,


⬅ Trước Tiếp ➡