Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nói xong, tầm mắt lại quét về phía Trần Miên đang cụp mắt chăm chú đọc sách.
Mấy chuyện cười kiểu này trong lớp có rất nhiều, những học sinh cấp ba sắp bước vào ngưỡng cửa trưởng thành đều như bị mắc kẹt trong thế giới riêng của mình, có khi là ngây ngô nhưng lại vờ ra vẻ thành thục.
Trường trung học Tuy Bắc có quy định rất nghiêm ngặt, không cần biết là học sinh nội trú hay ngoại trú, nhưng một khi bước chân vào cổng trường thì đều phải nộp điện thoại và đi qua máy quét kim loại để kiểm tra, ai cũng đừng hòng qua mặt được.
Không có điện thoại di động nên đám học sinh chỉ có thể dựa vào chuyện chuyện tình cảm nam nữ để vượt qua khoảng thời gian học tập nhàm chán.
Trần Miên đã quen với việc bị trêu chọc rồi, hoàn toàn không bày ra biểu cảm gì, như thể câu chuyện này không liên quan gì đến cô, thậm chí còn chẳng buồn ngước mắt lên.
Triệu Lị Lị là người đầu tiên không vui: "Đừng có trêu chọc bà cô của cậu, haiz Lưu Tuấn Kiệt à cậu có thể thôi đi không, mỗi câu này thôi mà nhai đi nhai lại cũng mười phút rồi chứ hả? Đầu cậu bị lủng lổ hay là não không phát triển, tôi khuyên cậu đừng cố học bài làm gì, cứ phao bài đi là được."
Sau đó lại là một trận ồn ào.
Chủ đề bàn tán đã đi xa chuyện thất tình cả vạn dặm.
Sau khi kết thúc tiết hai buổi sáng, tiếng nhạc thông báo đến giờ ra chơi vang lên.
Triệu Lị Lị kéo tay Trần Miên đi về phía sân thể dục, lớp ba ban xã hội của bọn họ nằm ở tầng năm của trường học, cầu thang đông nghẹt như một buổi dạo xuân nhỏ.
"Mỗi ngày đi đi lại lại trong giờ ra chơi thôi cũng đã hoàn thành xong một màn vận động rồi." Triệu Lị Lị uể oải phàn nàn, chợt thấy người phía trước bước xuống vài bậc, cô ấy vội vàng sống chết lôi Trần Miên cùng xuống theo nhưng bị người kia thoáng kéo cánh tay lại.
Hai người cứ thế mà dừng lại giữa chừng khiến cho người phía sau suýt đã đụng phải, đang định nói đi đứng kiểu gì vậy thì nhận ra người nọ là Trần Miên, lời đến cổ họng lập tức bị nghẹn lại.
Trần Miên gắt gao kéo Triệu Lị Lị ra khỏi đám đông, dắt cô ấy đi về phía cầu thang của dãy tòa Nghệ thuật.
Triệu Lị Lị có chút ngạc nhiên: "Sao ở đây không thấy ai hết vậy? Chẳng phải ban Nghệ thuật vẫn thường tụ tập hút thuốc ở đây sao?"
Nơi này lúc nào cũng lượn lờ khói thuốc, thầy cô cũng không có để ý chuyện bên này lắm, hay nói cách khác là cũng chẳng có ý định quan tâm.
"Đi thi lớp Nghệ thuật rồi, sáng nay mới vừa thông báo." Trần Miên bước xuống bậc thang, bình thản nói.
Triệu Lị Lị nghe vậy lập tức hiểu ra, chạy xuống bên cạnh hỏi cô: "Không phải cậu vẫn còn đang hỗ trợ Trần Nhân đó chứ?"
Nói như vậy có chút không rõ ràng, Trần Miên lập tức sửa lại: "Nhận tiền không tính là hỗ trợ."