"Giám đốc Đồng vội vàng cái gì thế?"
Hứa Diệc Vi gọi cô ta lại, vừa mở vòng nước ung dung rửa tay vừa nói: "Cô là không nhìn thấy tôi, hay là đang chột dạ không dám gặp tôi?"
Đồng Mẫn Thư lập tức quay đầu, vẫn là gương mặt đứng tiêu chuẩn kia, nở nụ cười cực kỳ có tính chiến đấu.
"Ôi, tôi tưởng là ai chứ, thật xin lỗi, không chú ý."
"Phải không?"Hứa Diệc Vi từ trong gương để nhìn hành động của cô ta.
"Hứa Diệc Vi những lời này của cô sao tôi nghe chẳng hiểu gì hết thế."
Hứa Diệc Vi đi qua, dáng người cô cao hơn Đồng Mẫn Thư một chút, chắc tầm 3 5cm đi. Đừng nhìn thấy cách nhau nhỏ như thế, nhưng lúc đánh nhau cực kỳ có ưu thế đó.
Ít nhất, mỗi lần Hứa Diệc Vi mặt đối mặt với Đồng Mẫn Thư giằng co qua lại thế này, cô cảm thấy rất thoải mái.
"Chân trước tôi vừa mới hẹn với tổng giám đốc Chung, chân sau cô đã cùng người ta gặp nhau sau lưng tôi, đừng nói với tôi cô và tổng giám đốc Chung là bạn bè tốt quen nhau lâu năm nhé, lý do này tôi nghe chán lắm rồi."
"..."
Đồng Mẫn Thư chẳng hề có ý rút lui, ôm cánh tay khí thế cũng chẳng thua kém cô: "Ở bộ phận thị trường của chúng ta trước nay đều cạnh tranh như thế, có người có thể sống được, Hứa Diệc Vi cô sẽ không hẹp hòi đến mức chút chuyện này cũng soi mói đâu nhỉ."
Hứa Diệc Vi nói: "Cô nói thế có ý gì thế? Tôi thật sự không hiểu được, rốt cuộc cô hâm mộ hay ghen tị điều gì ở tôi thế, chúng ta đã tranh đấu nhiều năm rồi, cô không mệt hả?"
Nụ cười trên khóe môi Đồng Mẫn Thư cứng lại, quay đầu liếc nhìn ngoài hành lang, có mấy người đồng nghiệp đang dáo dác ngó sang bên này.
Cô ta cười lạnh: "Cô đừng tự cảm thấy mình tốt đẹp, vừa nãy tôi cũng nói rồi, kiếm cơm ở bộ phận thị trường này thì bản chất chính là cạnh tranh thế đấy."
"Phải không, nhưng đáng thương thật đấy." Hứa Diệc Vi lau tay xong ném khăn giấy vào thùng rác, nói: "Đã bao nhiêu năm rồi, cậu cũng chẳng thể nào thắng được tôi."
Bộ phận thị trường của công ty ít nhiều gì cũng trên trăm người, chủ chốt trong nhóm cũng chỉ có bốn năm người, mà trong đó rất nhiều tổ nhỏ hàng năm đều tranh hạng nhất, đây cũng là nguyên nhân khiến Hứa Diệc Vi không cần lấy lòng lãnh đạo cũng có thể nói chuyện.
Giọng cô nhỏ đi mấy phần, không nhanh không chậm nói: "Cậu có tin không, lần này cũng giống thế đấy, tin không?"
"Mà cậu cũng đừng vui mừng sớm quá." Nụ cười trên mặt Đồng Mẫn Thư càng rạng rỡ hơn, trong mắt đầy vẻ sắc bén: "Bây giờ tôi sẽ cố gắng hết sức, chúng ta cùng chờ thử xem."
Cô ta nói xong, thong thả ngẩng cao đầu rời đi, lúc đi ngang qua mấy người đồng nghiệp, cô ta cũng lười giả vờ là người tốt tính nói: "Nhìn cái gì! Đi làm mà rảnh thế à!"
Ngay lập tức, đám người tụ tập xem náo nhiệt đều tản hết ra.
Hứa Diệc Vi cũng thức suốt đêm chuẩn bị tài liệu, sáng sớm hôm sau thức dậy từ sớm.
Liêu Oánh là con cú mèo, ngày hôm qua Hứa Diệc Vi cũng tăng ca, cô ấy thì ở bên cạnh đeo tai nghe xem phim thần tượng. Sáng sớm tinh mơ mơ màng nghe tiếng động nên cô ấy mở mắt ra.
Hứa Diệc Vi cũng vừa mới trang điểm xong, hỏi: "Đánh thức cậu à?"
Liêu Oánh đánh giá cô.
Hứa Diệc Vi mặc một chiếc áo đầm kiểu Pháp dài qua mông màu quýt, vạt áo như đuôi cá, không chỉ có lộ ra một đôi chân thon dài trắng nõn, lộ ra đường cong cực kỳ quyến rũ.
"Mặc đẹp thế này tính đi hẹn hò hả?"
"Đến phòng triển lãm một chuyến, hẹn hò với khách hàng."
Liêu Oánh buồn cười: "Cũng đúng, cậu á ngoại trừ công việc cũng chỉ có công việc chẳng thú vị gì cả."
"À, đúng rồi." Liêu Oánh hỏi: "Tớ nhớ phòng triển lãm hình như gần đại học A nhỉ?"
"Ừm." Hứa Diệc Vi nhìn gương chỉnh trang lại, rồi nói: "Cũng gần đại học A đấy."
"Thế vừa khéo, cậu tiện đường đưa đồ cho em trai tớ giúp tớ với."
"Cái gì thế?"
"Quà sinh nhật, cha mẹ tớ gửi từ nước ngoài về."
"Hôm nay sinh nhật em trai cậu sao?"
"Không phải." Liêu Oánh cười nói: "Hai người ấy nhớ lầm, thường xuyên như thế đấy, ngày sinh âm lịch của em trai tớ, họ lại nhớ thành ngày dương lịch. Giờ thì tốt rồi đấy, trước kia sinh nhật của tớ và em trai tớ phải qua rất nhiều ngày, hai người họ mới nhớ lại."
"..."
Cha mẹ Liễu Oánh là luật sư, thường xuyên nhận vụ án từ nước ngoài, vì thế lúc bình thường đều rất ít khi ở nhà. Lúc Liêu Oánh và Liêu Phồn còn nhỏ, mỗi năm ăn tết, ăn sinh nhật đều sẽ có quà của cha mẹ gửi từ nước ngoài về, Liễu Oánh cũng quen rồi.
"Được, đưa tớ đi." Hứa Diệc Vi nói: "Tớ gặp khách hàng xong sẽ đưa sang đấy."
Hứa Diệc Vi hẹn gặp tổng giám đốc Chung lúc chín giờ, nhưng tổng giám đốc Chung có việc nên trễ một tiếng, đến lúc bàn công việc xong cũng đã sắp mười hai giờ.
"Đã trưa rồi, hay là ăn cơm chung nhé?" Tổng giám đốc Chung ngỏ lời mời.
"Cảm ơn tấm lòng của tổng giám đốc Chung." Hứa Diệc Vi khom người bắt tay anh ta: "Tôi còn phải đến đại học A một chuyến nữa, có chút việc, lần sau tôi sẽ mời ngài nhé."
"Hai người cũng có công việc hợp tác ở đại học A sao?"
"Không có, phải đi đưa đồ cho em trai bạn tôi nữa."
Sau khi tạm biệt tổng giám đốc Chung, Hứa Diệc Vi trở về trong xe, việc đầu tiên là gọi điện cho Liêu Phồn, nhưng gọi hai lần đều có lời nhắc nhở: "Số điện thoại vừa gọi tạm thời không liên lạc được."
Cô dứt khoát lái xe đến trước cửa đại học A.
Lại gọi cho Liêu Phồn thêm cuộc điện thoại nữa, vẫn không ai nhận, nên cô gọi cho Liêu Oánh.
Ngay sau đó, Liêu Oánh gọi lại: "Tớ đã nhắn Wechat cho nó rồi, vừa nãy nó đi học, bây giờ sang chỗ cậu ngay đấy."
Lúc này đã trưa rồi, đang là giờ cao điểm có rất nhiều lớp tan học, trước cửa trường học có nhiều người ra ra vào vào. Hứa Diệc Vi đứng bên cạnh xe, dáng người cao gầy cực kỳ gây chú ý, có vài sinh viên đi ngang qua cũng đưa mắt nhìn.
Chắc đợi chừng bảy tám phút, Liêu Phồn đạp xe đến, có thể lái có chút gấp nên trên trán còn có chút mồ hôi.
"Chị." Anh đứng xuống đất, mang theo một luồng gió nóng và hơi thở đặc trưng của thiếu niên, nói: "Xin lỗi chị, trong giờ học em hay để điện thoại chế độ im lặng nên không nghe thấy."
Hứa Diệc Vi nhìn thấy mồ hôi từ trán anh chảy xuống, hơi cúi đầu, mở cửa xe khom người lấy khăn lấy từ trong xe ra đưa cho anh.
"Lau mồ hôi đi."
Liêu Phồn nhận lấy, lau sơ qua: "Chị chờ bao lâu rồi ạ?"
"Không lâu, chị mới đến được mấy phút thôi."
"Thứ gì thế ạ?"
"Nó ở trong một cái hộp lớn, lát nữa trở về em mở ra nhìn xem đi."
Hứa Diệc Vi thấy anh lau cũng chẳng lau hết những giọt mồ hôi kia, nên dứt khoát lấy luôn tờ khăn giấy lau giúp anh nói: "Còn chỗ này nữa này."
Liêu Phồn bỗng không dám cử động.
Vừa nãy từ xa đã nhìn thấy chị mặc quần áo đỏ đứng đây, làm tim anh đập cũng nhanh hơn. Vào lúc cô giơ tay lên thế này, anh cũng theo bản năng cúi đầu, hai người đứng có hơi gần nhau.
Gần đến mức anh cũng có thể ngửi được mùi thơm trên người cô, vẫn là mùi hoa ngọc lan dễ chịu đấy.
Yết hầu của Liêu Phồn âm thầm giật giật.
Hứa Diệc Vi lau xong mấy giọt mồ hôi kia, lại thấy nước từ tóc mái chảy xuống, cô bất đắc dĩ nói: "Sao em lại chảy nhiều mồ hôi thế chứ."
Nào ngờ, bây giờ Liêu Phồn đang cực kỳ lo lắng.
Ngoài lo lắng ra, anh còn cảm thấy hơi khó chịu, nghĩ đến chuyện xảy ra tối hôm đó, anh lại cảm thấy có lỗi chỉ muốn lấy vội đồ đạc rồi chạy đi.
Nhưng đúng lúc này, có bạn học đi ngang qua chào hỏi anh.
"Này, Liêu Phồn." Bạn học đi đến vỗ xuống vai anh: "Ở chỗ này làm gì thế?"
Ánh mắt anh ta đảo qua đảo lại giữa Liêu Phồn và Hứa Diệc Vi, vẻ mặt lại như đang nói "Hiểu rồi".
Liêu Phồn biết anh ta hiểu lầm, nên giới thiệu với Hứa Diệc Vi: "Chị, đây là bạn cùng phòng của em, tên là Hà Thành."
"Chào chị!" Hà Thành cười lộ ra hàm răng trắng, muốn bắt tay với cô lại cảm thấy không ổn nên lập tức rút tay về.
Động tác này nhìn trông có chút tức cười.
Hứa Diệc Vi lên tiếng chào hỏi: "Xin chào!"
Cô mở cửa xe phía sau ra, có chút khó khăn nhíu mày, sau đó quay đầu hỏi Liêu Phồn: "Ký túc xá của em có gần đây không, hộp quà này lớn quá, chị sợ em cầm không được."
Hà Thành đến gần và nói: "Ôi, chị còn tặng quà nữa sao?"
"Không phải tôi, là cha mẹ cậu ấy gửi đến."
Liêu Phồn cũng đến nhìn một chút, rồi nói: "Không sao, ký túc xá của tụi em cách đây cũng không xa, em cùng Hà Thành mang về là được."
Đột nhiên bị đội nồi Hà Thành: "..."
Anh ta nhịn một chút, nhưng vẫn không nhịn được nói: "Ký túc xá ở khu phía Nam của trường, muốn tôi và cậu đi bộ nửa tiếng để về sao?"
Liêu Phồn: "..."
Hứa Diệc Vi buồn cười, nói: "Thế lên xe đi, chị chở hai đứa về ký túc xá."
Liêu Phồn để xếp xe đạp lên phía sau xe, ngồi phía sau cùng với Hà Thành.
Lúc Hứa Diệc Phàm thắt dây an toàn, Hà Thành nói: "Chị làm việc ở Thương Ninh sao? Mới vừa nãy em còn tưởng là bạn gái của Liêu Phồn không đấy, nhưng may mà không phải."
Liêu Phồn không kiên nhẫn lên tiếng, bỗng nhiên không biết nên tiếp lời thế nào.
Hứa Diệc Vi nổ máy xe, nhìn Liêu Phồn qua kính chiếu hậu, nói: "Vì sao lại thật may khi không phải?"
"Chị nghĩ đi, ký túc xá của tụi em bốn người đều là cẩu độc thân, nếu đột nhiên một người trong nhóm tìm được một chị gái xinh đẹp thế này, làm sao chịu nổi chứ."
Con người Hà Thành là kiểu ai cũng là người quen, nói hai ba câu đã có thể đùa giỡn được rồi.
Hứa Diệc Vi hỏi: "Hai đứa thi cử bận rộn, hay là ánh mắt cao quá, chị thấy trong trường mấy đứa có nhiều nữ sinh lắm mà."
"Em là do thi cử bận rộn, nhưng Liêu Phồn chắc là do mắt nhìn cao quá đấy."
"Sao lại nói thế?"
"Người như Liêu Phồn khi thi cũng chẳng giống tụi em, cậu ấy học tập một tiếng thì tụi em phải mất hai ba tiếng. Tụi em thật sự không có thời gian tìm bạn gái, nhưng Liêu Phồn có mà, còn có thời gian chơi game nữa đấy, nhưng cậu ấy không tìm đấy thôi."
"Phòng ký túc xá của tụi em cứ hai ba ngày là có một em gái đến tặng quà, nhưng mà đều đưa cho Liêu Phồn..."
Lúc này, Liêu Phồn ở bên cạnh đột nhiên ngước mắt lên, ngầm chứa lời cảnh cáo: "Cậu đừng nói lung tung."
"Sao tôi lại nói lung tung rồi?" Hà Thành không phát hiện ra, còn tiếp tục nói: "Chỉ mỗi tháng này thôi cậu đã nhận được biết bao nhiêu thứ rồi, à, nói chính xác hơn đó là người nhận không phải cậu, là con chó Chu Chí Hồng kia nhận giúp cậu."
Hà Thành nhìn Hứa Diệc Vi nói: "Chị nhìn cậu ấy đi, ong ong bướm bướm nhiều như thế, suốt ngày lại cứ làm ra cái dáng vẻ Liễu Hạ Huệ, thứ người thế này không phải mắt nhìn quá cao, thì chỉ còn lại một kiểu."
Hứa Diệc Vi nhìn chằm chằm con đường phía trước, nghe Hà Thành nói thú vị nên cũng thuận miệng phối hợp: "Có thể cái gì?"
"Chức năng không ổn."
"..."