⬅ Trước Tiếp ➡
Liêu Phồn tìm một ghế dài trên tầng hai, anh ngồi ở hành lang hướng đối diện với phòng riêng.
Rất nhanh, người phục vụ mang cho anh một chai nước uống: “Anh Phồn, hôm nay anh có hẹn với bạn sao?”
“Không có” cậu ra hiệu cho người phục vụ lại gần, rồi hỏi: “Bên trong có ai vậy?”
“Ừm, là bạn của chị Oánh và bạn của bạn trai chị ấy, cùng mấy anh em tốt cũng ở đó.”
“Bạn trai?”
“À, chị Oánh nói, hôm nay chị ấy mới có bạn trai, kêu chúng tôi gọi anh ấy là anh Kiêu.”
“...”
“Anh Phồn, anh có muốn ăn gì không?” Người phục vụ hỏi.
“Không cần, cảm ơn, đợi một chút.”
“Anh Phồn, anh còn gì dặn dò?”
“Cậu vào phòng riêng xem đang có chuyện gì.”
“Hả?” Người phục vụ có chút bối rối, còn hỏi lại: “Anh Phồn, anh muốn tôi nhìn cái gì?”
Liêu Phồn im lặng một lát, sau đó phất tay kêu bỏ đi.
Anh cứ ngồi ở lầu hai, uống xong một chai vội lấy điện thoại di động ra chơi game, vừa chơi vừa để mắt tới cửa phòng riêng.
Bất cứ khi nào cửa phòng riêng mở ra, anh sẽ dừng lại, nhưng chỉ có những người phục vụ bước ra.
Anh cũng không biết mình đã ngồi như vậy bao lâu, sau ván game cuối cùng, anh trở nên có chút sốt ruột, nhìn xem giờ đã là mười một giờ rưỡi, anh dứt khoát quay lại trường học.
Tuy nhiên, anh chưa kịp đứng dậy thì cửa phòng riêng lại mở ra, nhìn thấy một bóng người màu đỏ đi ra, anh theo phản xạ quay lưng ngồi xuống.
Hứa Diệc Vi ra ngoài để nghe điện thoại, nhưng cô đã uống hơi nhiều nên bước đi hơi loạng choạng.
Ý thức cô vẫn còn tỉnh táo, cô lễ phép vẫy tay với người đi theo: “Cảm ơn, tôi không sao, ra ngoài nghe điện thoại chút.”
“Tôi đi cùng cô.” Người nọ kiên quyết đi theo cô.
Hứa Diệc Vi không thèm để ý, vịn lan can đi xuống lầu.
Liêu Phồn vội vàng đi theo phía sau, đi thẳng theo họ ra khỏi quán bar.
Ngoài cửa rất yên tĩnh, Hứa Diệc Vi đang dựa vào xe nghe điện thoại, người đàn ông hơi cao cũng đang cầm điện thoại đứng chờ một bên, chắn nửa bóng người của cô.
Ở lối vào quán bar có trồng cây cọ khổng lồ, Liêu Phồn đang đứng phía sau dưới bóng cây, giọng nói của Hứa Diệc Vi bị gió đêm ngắt quãng truyền tới.
Chắc là cuộc gọi công việc.
Có lẽ nghe được vài phút, cô cúp điện thoại, khi quay lại cô vô tình lảo đảo.
“Này, cẩn thận!” Người đàn ông giữ cánh tay cô: “Nhìn cô đi, còn nói không sao.”
Hắn giơ tay lên định khoác vai cô bước đi, nhưng Hứa Diệc Vi đã phát hiện, cô lùi lại một bước: “Không cần, tôi thật sự không sao.”
“Cô còn nói không sao, con gái mà, không cần tỏ ra mạnh mẽ, đều muốn người khác quan tâm. Đi thôi, tôi dìu cô.”
Hắn tiếp tục giơ tay, vòng qua lưng Hứa Diệc Vi, vừa định chạm vào vai cô, cánh tay đã bị kéo mạnh về phía sau.
“A, đau quá, đau...” Cánh tay người đàn ông bị vặn ngược về phía sau, cắn răng chịu đựng: “Cậu là ai?”
Hứa Diệc Vi ngước mắt lên, kinh ngạc nói: “Sao em còn chưa đi?”
Liêu Phồn nhìn chằm chằm người đàn ông bằng đôi mắt u ám, cho đến khi cảm thấy ai đó kéo cánh tay thì anh mới nhìn lại.
“Buông anh ta ra trước.” Hứa Diệc Vi nói xong, cô quay đầu nhìn về phía người kia: “Thật xin lỗi, đây là em tôi.”
Người đàn ông xoa cánh tay, có chút bực bội, há miệng muốn nói gì đó nhưng lại thôi, cuối cùng thấp giọng chửi một câu “Mẹ kiếp” rồi bỏ đi.
Hứa Diệc Vi hơi chóng mặt, Liêu Phồn đến vừa đúng lúc, cô nói: “Vào đi, vào trong tìm một chỗ cho chị nghỉ chút.”
Liêu Phồn ngoan ngoãn đi theo cô, người đàn ông cao 1m83 cứng ngắc như một người máy.
Không còn nguyên nhân nào khác, tay Hứa Diệc Vi đặt lên cánh tay anh, hơi nóng từ lòng bàn tay xuyên qua lớp da mỏng truyền vào cơ thể anh.
Chỗ da chạm vào nóng bỏng như núi lửa, mỗi bước chân đều khó có thể phớt lờ.
Hai người đi xuyên qua đám đông trong sảnh quán bar, lúc này là thời điểm phấn khích đỉnh điểm, các băng ghế dài gần như chật kín người. Anh kéo Hứa Diệc Vi đi tìm một vòng, cuối cùng hai người ngồi xuống chiếc ghế chân cao trước quầy bar.
Liêu Phồn sợ cô ngã, anh dùng một tay đỡ cô, không cho cô có cơ hội ngã xuống.
Hứa Diệc Vi vịn quầy bar gọi điện thoại cho Liêu Oánh, có lẽ trong phòng riêng quá ồn ào, phải một lúc sau mới có người trả lời.
“A lô, Diệc Vi?”
“Tớ hơi say, muốn về nhà trước. Caille đâu? Nói cô ấy xuống, tớ đưa cô ấy về.”
“Cậu không chơi nữa sao?”
“Không muốn chơi nữa, ngày mai còn phải đi làm.”
Hai người ngồi ở quầy bar đợi một lát, nhân viên phục vụ rót cho họ một cốc nước. Sau khi uống nước xong, Liêu Oánh dẫn Đường Hân đi xuống. Hạ Kiêu, bạn trai cô ấy cũng đi xuống cùng.
“Bây giờ mới mười một giờ, giờ này đi uống mới vui.” Liêu Oánh nói xong, thấy em trai cũng ở đây, cô ấy vội nói: “Em còn chưa đi sao? Vậy thì tốt, em đưa chị Diệc Vi và những người khác về đi.”
Một nhóm người bước ra khỏi cửa.
May mắn thay, Đường Hân không uống nhiều, chủ yếu là do khí chất của cô ấy quá lạnh nên hầu như không ai dám mời cô ấy uống rượu. So ra, Hứa Diệc Vi dễ gần hơn cô ấy một chút. Hơn nữa cô cũng xinh đẹp, vì vậy có rất nhiều người mời cô uống rượu.
Khi họ ra ngoài, Đường Hân đỡ Hạ Diệc Vi bước đi, Hạ Diệc Vi ném chìa khóa xe cho Liêu Phồn: “Xe để ở dưới hầm khu B.”
Liêu Oánh nghĩ một lúc rồi nói: “Hay là tớ về chung với mọi người, tối hôm qua tớ thức khuya xem kịch, cũng có chút mệt mỏi.”
Cô ấy nói xong, Hạ Kiêu kéo cô ấy lại, hai người ôm hôn nhau thân mật ở nơi công cộng.
“Cục cưng, em quên hôm nay là ngày đầu tiên của chúng ta sao?”
“Không có quên, nhưng bạn thân em uống say rồi nên em phải đưa cô ấy về, anh và bạn của anh uống tiếp đi.”
“Anh không muốn xa em...”
“Hu hu hu, em cũng không...”
Hai người vừa nói vừa ôm hôn không coi ai ra gì.
Đường Hân tặc lưỡi hai lần, chán ghét: “Chúng ta đi xa một chút, tránh bị ăn cơm chó.”
Hứa Diệc Vi cười nói: “Có đôi khi tớ thật ghen tị với Liêu Oánh, mỗi lần nói lời yêu thương đều hết lòng. Cậu nói cô ấy yêu đến mất lý trí, nhưng cô ấy sống rất thoải mái.”
Đường Hân hỏi: “Cậu có muốn yêu không?”
“Cũng không phải muốn yêu.” Hứa Diệc Vi say ngà ngà nên có chút mờ mịt, nói một cách miễn cưỡng: “Ai không mong được yêu?”
Đường Hân im lặng, một lúc lâu sau mới nói: “Nhưng cũng phải may mắn, nếu gặp phải một kẻ cặn bã giống như tớ, thì cuộc đời sẽ bị hủy hoại.”
“Cái gì mà bị hủy hoại, cậu quá bi quan. Cậu mới hai mươi chín tuổi, còn chưa đi hết một nửa cuộc đời nên đừng nghĩ như vậy.”
Ngay sau đó, Liêu Phồn tấp xe vào lề đường và bấm kèn xe.
Hứa Diệc Vi với Đường Hân lên xe, Hứa Diệc Vi nói: “Chờ một chút, chị em cũng về chung.”
“Chị ấy ở đâu?”
Đường Hân chỉ cách đó không xa: “Nè, người đang hôn bạn trai không muốn bỏ ra ở bên kia, chính là cô ấy.”
Liêu Phồn nghiêng đầu liếc nhìn.
“...”
Mấy người ở trong xe đợi đã lâu, Hứa Diệc Vi suýt chút nữa ngủ thiếp đi, Liêu Oánh mới đi tới.
Vừa lên xe, cô ấy đã hỏi: “Thế nào, bạn trai tớ cũng không tệ lắm phải không?”
“Đúng là không tệ, nhưng tớ cảm thấy bạn của anh ta có gì đó không ổn.” Hứa Diệc Vi nói.
“Ý cậu là gì?”
Hứa Diệc Vi nói ngắn gọn lại chuyện lúc nãy cô nghe điện thoại, Liêu Oánh nghe thấy có chút khó chịu. Cô ấy muốn gọi điện cho bạn trai ngay để chất vấn anh ta, đàn ông ưu tú gì chứ đúng là đồ bỏ đi, chắc chắn là một tên háo sắc.
“Không sao, cậu cũng đừng hỏi, có lẽ uống chút rượu nên mất chút đạo đức.” Hứa Diệc Vi ngăn cản cô ấy: “Dù sao sau này cũng không có tiếp xúc, đừng để ý.”
Liêu Phồn lái xe phía trước, anh im lặng lắng nghe. Hai tay cầm vô lăng siết chặt.
Liêu Phồn đưa Đường Hân về nhà trước, khi về đến nhà anh thì đã quá nửa đêm.
Hai người phụ nữ đều uống say, anh dìu mỗi người một bên đi lên thang máy, sau khi vào nhà còn phải phục vụ cẩn thận.
Đầu tiên đặt hai người ngay ngắn trên ghế sô pha, rồi rót nước mật ong cho họ. Liêu Oánh thích uống rượu, luôn có mật ong ở nhà, thật tiện lợi.
Khó khăn nằm ở việc tẩy trang cho hai người phụ nữ.
Chị gái anh khi say rượu có rất nhiều tật xấu, giống như sai bảo anh để cho tiền.
“Em nhanh lên một chút, chị buồn ngủ quá…”
“Làm ẩm khăn bông bằng một ít nước rồi lau…”
“Muốn em làm ướt khăn không phải nước máy, mà là nước tẩy trang…”
“Đúng vậy đó, ừm, lau sạch sẽ đi, xong nhớ đắp mặt nạ cho chị.”
So với chị gái phiền phức của anh, Hứa Diệc Vi dễ phục vụ hơn nhiều. Cô ngoan ngoãn dựa vào sô pha, giống như đang ngủ nhưng khuôn mặt hơi ngẩng lên cho thấy cô vẫn chưa ngủ.
“Thực ra, chị có thể tự tẩy trang được” cô nói.
“Đừng nhúc nhích” Liêu Phồn nghiêm túc nhìn cô, thản nhiên nói: “Tẩy trang một người cũng là tẩy trang, tẩy trang hai người cũng giống nhau.”
Hứa Diệc Vi buồn ngủ đến nổi hai mắt nhắm nghiền, hơi đau đầu, kỳ thực cô cũng làm biếng làm. Nghe Liêu Phồn nói vậy, cô cũng bỏ qua.
“Cám ơn em trai” cô nói: “Khi nào có thời gian, chị mời em ăn cơm.”
“Được” giọng của Liêu Phồn hơi khàn.
Đang căng thẳng.
Hứa Diệc Vi nhắm mắt lại, thở ra hơi nóng nhẹ nhàng phả vào tay anh, làm cho anh có chút ngứa ngáy.
Lông mi của cô rất dài còn hơi cong, lúc anh lau phấn mắt thì cứ nhấp nháy, rất dễ thương.
Làn da của cô cũng trắng, sau khi tẩy trang xong, anh thấy nó mịn màng và trắng hơn so với những gì anh thấy ở quán bar trước đó, hầu như không có tì vết.
Mũi của chị ấy cũng nhỏ, sống mũi mỏng, nếu bị véo thì có vẻ như sẽ bị gãy.
Còn có môi của chị ấy...
Liêu Phồn nhìn chằm chằm đôi môi đỏ mọng, động tác dừng lại không biết bắt đầu từ đâu.
Anh muốn giúp cô lau son môi?
Anh do dự một lúc nhưng rồi cũng bỏ qua.
Cuối cùng, Liêu Phồn đắp mặt nạ cho mỗi người, yêu cầu họ nằm yên như xác chết trên sô pha.
Đêm đó, Liêu Phồn có một giấc mơ khác.
Anh giúp chị đẹp tẩy trang.
Tẩy hết, anh hôn lên đôi môi đỏ mọng kia.
Chị ấy rất đáng yêu, hàng mi dài khẽ rung rung hỏi anh: “Son môi ăn ngon không?”
Anh ôm lấy cô, không tự chủ được mà phát cuồng.
Khi anh tỉnh dậy lần nữa thì trời đã sáng.
Liêu Phồn dựa vào đầu giường, nhìn quần cùng ga trải giường ướt sũng, trong lòng vô cùng khinh thường chính mình, lại cảm thấy thẹn thùng vui sướng.
Một lúc lâu sau, anh mới đứng dậy, cầm điện thoại lên xem đã chín giờ sáng.
Không nghe thấy động tĩnh bên ngoài, anh đi ra cầu thang nhìn một chút, chỉ còn lại chị gái anh nằm trên ghế sô pha trong phòng khách.
Có lẽ chị đẹp đã đi làm rồi.
Anh trở về phòng, thở dài nhìn đống bừa bộn trên giường, rồi lột ga trải giường vò nát ném xuống sàn. Lại mở cửa sổ cho mùi bay ra ngoài, lúc này lấy một bộ quần áo sạch đi tắm.
Khi anh ra khỏi phòng tắm, chị gái anh vừa mới thức dậy.
“Hôm nay em không đi học hả?” Cô ấy lê dép lê lên lầu.
“Chờ một chút.”
“Vậy tiện thể chị làm bữa sáng đi, tối qua em ăn không nhiều, có chút…”
Nói được nửa chừng, nghe chị anh kêu lên một tiếng: “Liêu Phồn…“
Sau đó cô ấy nói: “Sao em giặt ga trải giường, nói em tìm bạn gái mà em không tìm, đúng là không được. Em cứ dồn nén, không phải trước đã...”
Lúc này, tay nắm cửa phòng chị anh tình cờ khẽ vang lên.
Liêu Phồn cau mày.
Quả nhiên, ngay sau đó, Hứa Diệc Vi xuất hiện ở cửa.
“…”
⬅ Trước Tiếp ➡