⬅ Trước Tiếp ➡
Cuối cùng, Liêu Phồn vẫn gửi búp bê silicon lại cho Liêu Oánh. Lúc đó anh gọi taxi và gửi thẳng đến quán bar của Liêu Oánh. Sau khi Liêu Oánh nhận được, cô ấy than thở với cô rất nhiều trên Wechat.
Giấc mơ với chín trăm triệu trai trẻ: Dù gì nó đưa về nhà cũng được đi, kết quả lại gửi đến quán bar của tớ, tớ bị nó làm cho tức chết mà.
Giấc mơ với chín trăm triệu trai trẻ: May mắn không có người khác nhìn thấy, nếu không còn tưởng tớ có sở thích đó.
Hứa Diệc Vi vừa làm tóc vừa nhắn tin lại cho cô ấy.
Chỉ muốn giàu nhanh: Hai chị em cậu thật hài hước.
Giấc mơ với chín trăm triệu trai trẻ: Cậu nghĩ xem nó có ý gì, đàn ông hai mươi bốn tuổi cũng không tìm người yêu, cậu nói xem nó không có ham muốn không có nhu cầu, nhưng lại suốt ngày tỏ ra mình là anh chàng đẹp trai, nó đẹp cho ai nhìn?
Chỉ muốn giàu nhanh: Em trai cậu thực sự thích Lý Thục Lạc?
Giấc mơ với chín trăm triệu trai trẻ: ?
Giấc mơ với chín trăm triệu trai trẻ: Cậu có ý gì?
Chỉ muốn giàu nhanh: Có khả năng...
Chỉ muốn giàu nhanh: Em trai cậu không thích con gái?
Tin nhắn vừa gửi đi, sau một khắc, Liêu Oánh lập tức gọi tới.
“Không thể nào?” Cô ấy nói: “Cậu phân tích như vậy, tớ có chút lo lắng. Nếu nó thật sự không thích phụ nữ, tớ cũng không sao, chỉ sợ cha mẹ không chấp nhận nổi. Đến lúc đó tớ đoán bà nội tức giận đến ngất xỉu.”
“Tớ chỉ tùy tiện nói mà thôi, cậu đừng coi là thật. Nếu không cậu có thể tìm chút thời gian nói chuyện cho cậu ấy thử?”
“Tớ nghĩ rất có thể...” Liêu Oánh có chút buồn bực: “Cậu nhìn xem, em họ tớ và nó cũng gần bằng tuổi, hai người lớn lên cùng nhau. Khi còn nhỏ, em họ tớ thích xem nàng tiên nhỏ vân vân, nhưng Liêu Phồn thì không thích loại này. Em họ tớ đã biết nắm tay con gái từ hồi tiểu học, dường như Liêu Phồn cũng không giác ngộ.”
“Vậy cậu không thể mong đợi được mở mang đầu óc chuyện này lúc còn tiểu học.”
“Không phải vậy, em trai tớ từ nhỏ chỉ thích chơi với con trai. Cậu biết không, có lần tớ đã hỏi nó tại sao không chơi với con gái, cậu đoán xem nó nói gì?”
Hứa Diệc Vi hỏi: “Nói gì?”
“Nó nói con gái rất rắc rối, thật nhàm chán.”
Liêu Oánh tiếp tục nói: “Trước đây tớ nghe cũng không nghĩ nhiều, nhưng bây giờ càng nghĩ càng thấy đúng.”
“Một cậu con trai nói con gái rất nhàm chán, chỉ có thể giải thích một vấn đề.” Cô ấy kết luận: “Rất có thể đó là vấn đề về khuynh hướng giới tính.”
“...”
Hứa Diệc Vi cũng không biết nên nói gì, vì vậy sau khi cân nhắc cô đã khuyên nhủ: “Tớ nghĩ tốt nhất cậu cứ nói chuyện với cậu ấy trước.”
Ở đầu kia của điện thoại, Liêu Oánh than vãn: “Hu hu hu hu em trai tớ là GAY, mà bây giờ tớ mới biết. Chắc những năm này nó rất khó chịu mà không dám nói, chắc chắn trong lòng rất khổ sở.”
Cô ấy khóc đầy xúc động đến nỗi Hứa Diệc Vi không còn cách nào khác ngoài việc an ủi cô ấy một lúc, cho đến khi thợ trang điểm kêu cô đi thử lễ phục thì cô mới cúp máy.
Tiệc từ thiện được tổ chức tại một khách sạn cao cấp ở trung tâm thành phố, may mắn thay chỗ Hứa Diệc Vi trang điểm cũng ở trung tâm thành phố, bắt taxi đến đó rất nhanh.
Khi cô vội vã đến khách sạn thì đã đúng 6 giờ 25 phút.
Trợ lý Tiểu Tình cầm thiệp mời đợi sẵn ở cửa, đôi mắt cô ấy sáng lên khi nhìn thấy Hứa Diệc Vi trong bộ lễ phục cao cấp đi tới.
“Chị Vi, hôm nay chị đẹp quá, như minh tinh vậy.”
“Tổng giám đốc Hoàng tới chưa?” Hứa Diệc Vi đi tới hỏi.
“Tổng giám đốc Hoàng không đến” Tiểu Tình nói: “Anh ấy có việc phải làm, nên để em đưa thiệp mời cho chị. Lúc nãy em gọi điện thoại cho chị không được, nên em đã gửi cho chị Vi một tin nhắn, chị có thấy không?”
Hứa Diệc Vi thử quần áo quá bận rộn, không có thời gian để đọc Wechat.
Cô bối rối: “Không phải, tổng giám đốc Hoàng không đến, sao anh ta không nói sớm.”
Tiểu Tình cảnh giác không dám trả lời.
“Được rồi, đã đến giờ bắt đầu buổi tiệc rồi, chúng ta vào trước đi.” Hứa Diệc Vi vừa đi vừa nghiến răng nghiến lợi nói ra một câu: “Chị sẽ tùy cơ ứng biến.”
Buổi tiệc này tập trung rất nhiều doanh nhân cao cấp, được tổ chức dưới hình thức đấu giá từ thiện.
Thông thường những loại bữa tiệc này cũng quy tụ rất nhiều nữ minh tinh hạng hai, hạng ba và các minh tinh muốn tới câu cá mập. Khi Hứa Diệc Vi đi hết thảm đỏ lúc bước vào cửa, nhân viên tiếp tân còn nghĩ là một ngôi sao nhỏ nào còn hỏi cô có chỗ ngồi không.
Hứa Diệc Vi đến đây cùng với tổng giám đốc Hoàng, cô không có chỗ ngồi, vì vậy nhân viên tiếp tân đã tự động xếp cô vào loại tới “Câu cá”, nên dẫn cô đến một chỗ ngồi ở phía sau.
Lúc cô ngồi xuống, đã có vài phụ nữ xinh đẹp ngồi bên cạnh mặc những bộ quần áo cao cấp gợi cảm. Vốn dĩ họ đang trò chuyện sôi nổi với nhau, nhưng khi nhìn thấy Hứa Diệc Vi ngồi xuống thì họ chỉ quay đầu liếc mắt nhìn, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc rồi đồng loạt quay đầu lại.
Đối với những “Đối thủ cạnh tranh” mạnh hơn mình, cách tốt nhất là tập hợp lại bài xích cô.
Hứa Diệc Vi chỉ nhìn họ một cái, cau mày khi cô lại ngồi chỗ này nhưng không nói gì. Cô đến gặp chủ tịch Trần, chỉ cần đạt được mục đích, còn lại có thể chịu được.
Chẳng mấy chốc buổi tiệc bắt đầu, sau một bài hát điệu nhảy vui vẻ, người dẫn chương trình trên sân khấu giới thiệu các ông chủ lớn. Lúc giới thiệu con trai nhỏ của Liêu Diệp Lâm nhà họ Liêu, cô nhìn sang đó. Trong đầu cô còn nghĩ cậu con trai nhỏ Liêu này là ai.
Nhưng ghế trống.
Người dẫn chương trình còn nói: “Anh ấy còn chưa tới, trên đường kẹt xe nên tới hơi trễ.”
Buổi tối Hứa Diệc Vi chưa kịp ăn cơm, có chút đói bụng, mặc dù trên bàn có đồ ăn ngon, nhưng mọi người sẽ chú ý đến hình tượng của mình nên đều không ăn. Đương nhiên Hứa Diệc Vi cũng như vậy, cô chịu đựng kết thúc mấy vòng đấu giá. Cuối cùng đến thời gian tự do, cô cầm một ly rượu vang đi về phía chủ tịch Trần.
“Xin chào!” Cô lễ phép đứng trước mặt chủ tịch Trần: “Tôi là Hứa Diệc Vi từ Tin tức Thăng Huy, từng hợp tác với quý công ty nhiều lần, tôi đã ngưỡng mộ danh tiếng chủ tịch Trần từ lâu...”
Phải nói rằng, tin tức Thăng Huy là một tên đẹp, ít nhất chủ tịch Trần luôn sẵn lòng dừng lại lắng nghe cô nói.
Tuy nhiên, rắc rối vào lúc này, một cô gái trẻ không biết từ đâu nhảy ra, nắm lấy cánh tay chủ tịch Trần, nũng nịu nói: “Dượng, dượng đang nói chuyện với ai vậy?”
Bị cô ta ngắt lời, Hứa Diệc Vi cũng khó nói nên cô đành phải lễ phép đợi ở một bên, nhưng cô gái trẻ này lại không biết điều đã dẫn chủ tịch Trần đi đến chỗ khác mà không để lại dấu vết.
Hứa Diệc Vi: “...”
Hôm nay Lâm Á Tĩnh theo dượng tới đây, được cô dặn dò trước khi đến. Phải nhìn xem trong buổi tiệc, kẻo dượng cô ta bị hồ ly tinh dụ dỗ.
Cô ta có thể quan sát rõ ràng những “Hồ ly tinh” ngồi ở ghế sau, Hứa Diệc Vi là người đẹp nhất trong số họ.
Quả nhiên, ngay sau khi hoạt động đấu giá kết thúc, Hứa Diệc Vi đã đến bắt chuyện với dượng của cô ta. Làm sao Lâm Á Tĩnh có thể để cô được như ý, dứt khoát kéo dượng cô ta đi.
Cô ta khoác tay chủ tịch Trần đi thật xa, chủ tịch Trần bất đắc dĩ: “Cháu đó, trước khi đến đây dượng đã nói gì với cháu? Không được tùy hứng.”
Lâm Á Tĩnh lắc cánh tay ông ấy: “Sao cháu lại có thể tùy hứng? Cháu cũng có chuyện muốn nói với dượng.”
“Nói gì?”
“Quên mất rồi” Lâm Á Tĩnh bĩu môi.
“Đừng tưởng dượng không biết trong lòng cháu đang nghĩ gì. Tóm lại, tối nay cháu chú ý một chút, lát nữa dượng sẽ giới thiệu cho cháu một người.”
“Ai vậy ạ?”
“Con trai người bạn thân của dượng, cậu ấy học cùng trường với cháu, ở đại học A. Hình như là sinh viên mới tốt nghiệp khoa luật, tên Liêu Phồn.”
“Liêu Phồn?”
“Sao thế” chủ tịch Trần hỏi: “Hai đứa biết nhau?”
“Cháu...” Lâm Á Tĩnh ngước cằm lên, cười quyến rũ: “Đâu phải chỉ biết, thậm chí cháu còn xem cậu ấy chơi bóng.”
Biết Liêu Phồn sẽ đến, Lâm Á Tĩnh vui vẻ vào nhà vệ sinh để trang điểm lại, nhưng cô ta vừa đi không lâu lúc quay lại đã thấy Hứa Diệc Vi đang tìm cơ hội lại gần, cô ta sắp chết vì tức giận.
“Vô liêm sỉ!”
Cô ta đứng dậy.
Hứa Diệc Vi vừa mới nói vài câu với chủ tịch Trần, thì lại có người đến chào hỏi chủ tịch Trần, vì vậy cô phải nhường ghế đợi sang một bên. Chờ một lúc thấy cuộc nói chuyện chưa kết thúc, bụng cô bắt đầu đau một chút.
Đoán chừng là bệnh dạ dày.
Mấy năm nay cô bận rộn công việc, thường xuyên ăn uống không đúng giờ, lâu lâu lại bị bệnh dạ dày. Suy nghĩ một chút, cô đi đến bàn rượu cách đó không xa, gọi người phục vụ một cốc sữa nóng.
Nhưng vừa quay người lại đã thấy Lâm Á Tĩnh đang đi thẳng tới.
“Xin chào, tôi là Lâm Á Tĩnh.” Cô ta chào hỏi đi thẳng vào vấn đề.
“Tôi biết, vừa rồi đã nhìn thấy, chủ tịch Trần là dượng cô.” Hứa Diệc Vi khẽ cười nói.
“Ồ, nếu chị đã biết, thì tôi sẽ không vòng vo nữa.” Lâm Á Tĩnh nói: “Dượng tôi rất giàu cũng có địa vị, tôi biết chị muốn làm gì, nhưng tôi khuyên chị không nên quyến rũ dượng tôi.”
Cô ta nghiêng đầu, chỉ xung quanh rồi nói: “Này, chị có thể quyến rũ tất cả những người đàn ông ở đây, ngoại trừ dượng của tôi.”
Hứa Diệc Vi nghĩ cô gái này khá thú vị, không chỉ trẻ mà còn rất mạnh mẽ.
Cô khẽ mỉm cười: “Sợ cô đã hiểu lầm.”
“Hiểu lầm gì mà hiểu lầm” Lâm Á Tĩnh nhìn từ trên xuống dưới bộ lễ phục cao cấp của Hứa Diệc Vi, nghĩ rằng làm sao có thể xảy ra hiểu lầm nếu cô sẵn sàng chi nhiều tiền như vậy. Cô ta nói: “Dù sao chị cũng tránh xa dượng tôi ra, nếu không...”
“Nếu không thì sao?”
Nếu không phải cô ta là cháu gái của chủ tịch Trần, thì Hứa Diệc Vi cũng lười nói chuyện với cô ta.
Lúc này Hứa Diệc Vi thoáng thấy bên cạnh chủ tịch Trần có ghế trống, cô nắm chắc thời gian, quả thực cô không muốn dành thời gian giải thích với cô cả nhõng nhẽo này.
Vì vậy, cô nhanh chóng nói: “Xin lỗi, không phải như cô nghĩ đâu.”
Cô cầm ly rượu vang đi qua Lâm Á Tĩnh, lại định tới gặp chủ tịch Trần. Nhưng mới đi được hai bước, đã nghe thấy người phía sau kêu lên.
Khoảnh khắc tiếp theo, một thứ gì đó tạt lên.
Trên lưng của cô.
Chảy qua lưng tới mông.
Người cô cứng đờ, quay đầu nhìn bộ lễ phục, phía sau nhuộm một mảng rượu vang.
Ánh mắt cô chậm rãi di chuyển đến khuôn mặt Lâm Á Tĩnh, chỉ thấy cô ta mở to mắt vô tội, hốt hoảng nói: “Thật xin lỗi, tôi không cố ý, tôi thực sự không cố ý.”
Cuối cùng, trong mắt cô tràn đầy nước mắt.
Hứa Diệc Vi kìm lại cơn giận.
Không cố ý không phải quan trọng...
Đêm nay cô ta đã phá hỏng cơ hội tốt như vậy!
Còn làm hỏng một bộ lễ phục cao cấp trị giá mấy trăm ngàn!
Bên này động tĩnh hơi lớn, mọi người xung quanh đều nhìn sang.
Hứa Diệc Vi cảm thấy mông đã thấm đẫm rượu, bộ lễ phục làm bằng vải lụa, mỏng như mây khói, sau khi thấm ướt sẽ ôm sát vào da.
Cô vội vàng dùng túi xách chặn phía sau, lần đầu tiên cô cảm thấy xấu hổ như vậy.
Nhân viên bữa tiệc đến hỏi thăm tình hình, Lâm Á Tĩnh liên tục khóc lóc xin lỗi. Hứa Diệc Vi muốn đi cũng không thể rời đi.
Ngay khi cô luống cuống, cô cảm thấy trên người mình ấm áp.
Có người dùng áo vest của âu phục che người cô lại.
Hứa Diệc Vi hơi ngẩng đầu, nhìn thấy người tới không khỏi sửng sốt.
⬅ Trước Tiếp ➡