⬅ Trước Tiếp ➡

“Thật ạ, em học chung với cô ấy mấy năm rồi. Cô ấy có bạn trai từ hồi cấp ba, bây giờ đang mở một cửa hàng tranh, cũng bởi vì mất đi đoạn tình cảm này đó. Tiêu ca, cô Lâm Kiều này mặt lạnh mà tâm cũng rất lạnh, đừng để Giang ca lội vào vũng nước đục này, nếu không đến lúc đó chỉ sợ lại đau lòng vì tình cảm trao nhầm người.”
Tiêu Bân nhớ lại dáng vẻ trầm tĩnh của người phụ nữ khi nãy.
“Theo như lời mày nói thì có vẻ đúng như vậy. Nhưng mà vấn đề là… anh Giang của tao hình như đã lội vào rồi, làm sao giờ?”
============================================================
Giang Trạm đi theo sau Lâm Kiều, gió thổi khiến mép váy trắng của cô bay bay, áo khoác tuy dài nhưng vẫn lộ ra một đoạn bắp chân trắng mịn như bạch ngọc.
“Sao quay mặt đã thành người lạ rồi?”
Anh nhẹ cười, nhanh chân đuổi theo cô. Cơn gió mạnh mẽ thổi đến, anh khéo léo đi bên cạnh, chắn bớt gió đêm cho cô.
Sắc mặt của Lâm Kiều lạnh lùng, cô nhàn nhạt liếc nhìn người đàn ông đang đứng cạnh mình một cái, ngữ điệu bình thản “Cảm ơn anh.”
Cái thái độ không mặn không nhạt này. Giang Trạm nhíu mày, vươn tay ra giữ cô lại. Lúc này anh mới phát hiện tay cô thật sự rất lạnh.
“Để tôi đưa hai em về. Đêm rồi, gọi xe không an toàn.”
Lâm Kiều từ chối ngay lập tức mà không cần suy nghĩ. Trong lòng cô lúc này chuyện của Giang Trạm cùng với chuyện của Trương Duy đan xen lẫn lộn, cô không còn phân biệt nổi nữa rồi.
Giang Trạm không nói thêm lời nào, anh tự mình vẫy một yeutruyen.net chiếc taxi “Làm phiền bác tài, chỉnh nhiệt độ điều hoà cao một chút giúp tôi.” Anh trả tiền rồi bảo hai người Lâm Kiều lên xe. Lâm Kiều định trả lại tiền cho anh nhưng anh đã phất tay ra hiệu cho tài xế lái đi.
Anh quay lại khởi động xe của mình đuổi theo đằng sau xe taxi. Anh lái xe với tốc độ vừa phải, cho đến khi chắc chắn rằng taxi đã lái về đến cổng của một khu chung cư nào đó, anh mới yên tâm rời đi.
Trong xe taxi Lâm Kiều nói với bác tài địa chỉ nhà của Trương Giai Giai.
Điều hoà trong xe đã được bật, cơ thể lạnh lẽo của cô mới ấm lên một chút. Cô nhìn sang Trương Giai Giai, cô ấy đang quay mặt về phía cửa sổ, chẳng nói lời nào. Hay phải nói rằng giờ phút này cô ấy chẳng biết phải nói gì. Chuyện này dù cô có khuyên thế nào, Trương Giai Giai cũng không chịu nghe, cô chỉ có thể giúp được chút nào hay chút đấy.
“Mình với anh ấy hết thật rồi, Kiều Kiều à.”
Không biết đã im lặng bao lâu, Trương Giai Giai đột nhiên lên tiếng trước. Giọng cô khàn khàn, khiến cho không khí trong xe vốn đã tĩnh lặng lại càng thêm bức bối.
“Mình đúng là ngu ngốc.”
Trương Giai Giai vừa cười vừa khóc. Lâm Kiều nhìn cô ấy như vậy, chỉ có thể giang tay ôm lấy cô thật chặt. Từng tiếng nức nở bi thảm rơi vào trong lòng Lâm Kiều, khiến cô cảm thấy chua xót vô cùng.
Con người có lẽ ai cũng vậy, dù là với đồ vật hay trong tình yêụ Lúc mới yêu cô ấy chỉ nhíu mày một cái cũng khiến bạn đau lòng. Nhưng khi yêu lâu rồi thì sao? Cho dù cô ấy có rơi lệ trước mặt bạn thì bạn cũng không còn khẩn trương như ban đầu nữa.
Lâm Kiều nằm trên giường, nghĩ đến dáng vẻ của Trương Giai Giai khi xuống xe. Cô ấy khóc đến hai mắt đỏ hoe, nhưng dường như không còn sự hoảng loạn và do dự nữa.


⬅ Trước Tiếp ➡