⬅ Trước Tiếp ➡

Lâm Kiều nhíu mày nhìn bóng lưng anh, quay người đi rửa tay, tiện thể thay đồ.
“Chắc em chưa ăn cơm nhỉ, có đói không?” Giang Trạm thấy cô mặc áo khoác, anh cầm chìa khoá xe đứng cạnh cô hỏi.
Lâm Kiều xõa tóc ra, một vài sợi vướng vào quần áo, Giang Trạm giúp cô kéo ra.
Từ đầu đến cuối Lâm Kiều đều không nói chuyện với anh, chỉ tự cầm chìa khoá đi ra ngoài, còn Giang Trạm thì theo sát cô.
“Về nhà đúng không? Anh đưa em về.”
Thấy cô khóa cửa quay người rời đi, Giang Trạm vươn tay giữ chặt cô lại.
Lâm Kiều giật giật bàn tay yeutruyen.net bị anh nắm chặt, không xê xích gì, lúc này cô mới quay sang nhìn anh, trong mắt đã lộ ra vẻ mất kiên nhẫn.
“Anh đủ rồi đấy, quấn quít dính lấy tôi là có ý gì?”
Dường như cô hơi tức giận.
Giang Trạm nhíu mày.
“Anh cũng không muốn vậy, nhưng anh không còn biện pháp khác.”
Dù vậy cô vẫn sẽ không tiếp nhận việc anh lấy lòng mình.
“Anh như thế này sẽ chỉ làm tôi cảm thấy phiền hơn thôi Giang Trạm, tôi đã nói là tôi không thích anh rồi.”
“Nhưng em cũng nói không ghét mà.”
Lâm Kiều nhìn anh, cô không ngờ cái người này lại vô sỉ đến thế.
============================================================
Giang Trạm tưởng cô đã thỏa hiệp, liền kéo cô ra xe mình, mở cửa ghế phụ để cô ngồi vào trong, sau đó quay lại ghế lái.
“Mình đi ăn tối nhé? Em muốn ăn gì, anh mới về đây nên chưa biết nhiều nơi, có nhà hàng nào ngon không?”
Anh lái xe, thi thoảng đánh mắt sang bên cạnh nhìn cô, nhưng lại chỉ có thể thấy cô quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Lâm Kiều không muốn nói chuyện, nói tới nói lui anh cũng không biết mở lời thế nào nữa. Đây là lần đầu tiên anh theo đuổi phụ nữ, lại thích một người như vậy, đúng là khó càng thêm khó.
Ngoài trời rất lạnh, anh nghĩ người địa phương có thể sẽ thích ăn lẩu hơn, vì Giang Tiêu Tiêu cũng rất thích ăn nên anh lái xe đến nhà hàng lẩu mà Tiêu Tiêu từng đưa anh đến.
Dừng xe, Giang Trạm cởi dây an toàn cho cô.
“Đi thôi, ăn tối xong anh đưa em về.”
Anh mở cửa xe nhưng không thấy cô cử động.
“Em không muốn ăn sao?”
Giang Trạm ngồi vào, nhìn góc nghiêng lạnh lùng của cô, nhíu mày.
Cô không đáp lời, im lặng một lúc.
Anh nhìn cô đột nhiên lấy một điếu yeutruyen.net thuốc từ trong hộp ra chuẩn bị châm, Giang Trạm lập tức vươn tay cầm lấy tay cô, cắt ngang hành động châm thuốc của cô.
“Ăn cơm đi đã.”
Lâm Kiều hất tay anh ra, cô nhìn thấy vẻ không kiên nhẫn và lạnh lùng tràn ra trong mắt anh.
“Làm sao anh mới hiểu, tôi không có ý với anh, sau này cũng sẽ không, anh như vậy làm tôi thấy rất phiền.”
Giang Trạm không đáp lời cô, Lâm Kiều mím môi cất điếu thuốc đi. Cô buồn bực vuốt tóc.
“Không nói chuyện này, có lẽ chúng ta có thể làm bạn bè đấy Giang Trạm.”
“Làm bạn bè? Em chấp nhận làm bạn bè với anh sao?”
Lâm Kiều không nhìn anh mà quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Đúng thế, tôi có thể.”
Lời nói vừa dứt, đột nhiên một bàn tay to lớn kéo mặt cô sang, mặt của anh ngay gần sát.
Lần đầu tiên Lâm Kiều thấy sự phẫn nộ trong mắt người đàn ông này, sự phẫn nộ ấy dường như đang bị kiềm chế, nhưng dù như vậy cô vẫn cảm nhận được rằng, anh đang tức giận.
“Em có thể, còn anh thì không.”


⬅ Trước Tiếp ➡