Chương 6
“Có một chuyện cần cô giúp. Mẹ tôi rất thích bức tranh ấy, cô Lâm vẽ được không, tiền công vẫn thanh toán như bình thường?”
Người đàn ông bỗng ghé sát bên tai cô. Giọng nói trầm ấm êm ái như xuyên qua màng nhĩ, lan khắp toàn thân cô. Lâm Kiều không nhịn được rùng mình một cái. Cô nghe thấy tiếng tim mình đập nhanh hơn.
“Có thể.”
Cô hơi nhích người sang bên cạnh, muốn thoát khỏi vòng vây của Giang Trạm. Hơi thở nam tính của anh khiến cho đầu óc cô không thể suy nghĩ rõ ràng.
Giang Trạm nhìn cô đang nhích từng bước nhỏ ra xa mình, anh thấy cô thật đáng yêụ Anh suýt không nhịn được muốn chạm lên vành tai ửng đỏ dễ thương của cô gái trước mặt, nhưng cuối cùng vẫn kìm lại.
“Thêm Wechat đi, mọi chuyện đều nhờ cô Lâm, cô có chuyện gì cũng có thể hỏi thẳng tôi.”
Lời anh nói hợp tình hợp lý như nước chảy mây trôi khiến Lâm Kiều không nghĩ rằng anh đang có ý đồ khác.
“Tôi không dùng Wechat, thật xin lỗi.”
Lâm Kiều không nói dối, cô thật sự không dùng. Thật ra cũng không phải không có, chỉ là cô không có nhiều bạn thân, bọn họ đều liên hệ với cô bằng điện thoại, không dùng Wechat.
Hơn nữa cảm giác mà người đàn ông này đem lại cho cô cũng rất không tốt, cho nên cô thẳng thừng từ chối.
“Vậy hả, thế thì thật đáng tiếc Cô Lâm có tiện trao đổi số điện thoại với tôi không?” Anh bình tĩnh hỏi, đôi mắt vẫn luôn nhìn cô chăm chú. Điều này khiến Lâm Kiều như nhìn thấy được sự quyết tâm phải đạt được ý muốn đang phảng phất bên trong đôi mắt anh.
Cô chần chừ một chút, cuối cùng vẫn tìm giấy bút viết số điện thoại của mình cho anh.
Giang Trạm vươn tay định cầm lấy, ngón tay anh nhẹ nhàng lướt qua đầu ngón tay cô. Đầu ngón tay cô lạnh lẽo, còn anh lại nóng rực. Thậm chí Lâm Kiều còn cảm giác được anh như có như không đang mơn trớn đầu ngón tay mình.
Ngay lúc đó một cảm giác khác lại ập đến với Lâm Kiềụ Cô như bị điện giật toàn thân, nhanh rút tay về như bị phỏng, nhíu mày nhìn người đàn ông trước mắt. Anh đang cúi đầu lấy một tấm danh thiếp ra từ trong túi, dường như sự đụng chạm vừa rồi chỉ là ảo giác của riêng cô.
Lúc đưa cho cô tấm danh thiếp, Giang Trạm đã nhìn thấy ánh mắt lạnh nhạt, ẩn chứa sự đề phòng và cảnh giác của Lâm Kiềụ Giống như một cô hồ ly nhỏ giảo hoạt đang nhìn anh lưỡng lự.
Giang Trạm khẽ nhếch khóe môi kiêu ngạo. Anh biết nếu mình tiếp tục ở lại nữa e là cũng chỉ nhận được sự lạnh nhạt của cô, thôi thì kết quả ngày hôm nay cũng khá tốt. Nên biết tiến biết lùi đúng lúc, anh rất hiểu điều này.
“Vậy tôi xin phép đi trước, không quấy rầy cô Lâm nữa.”
Anh xoay người rời đi, bóng dáng cao lớn không một chút lưu luyến dây dưa.
Lâm Kiều híp mắt nhìn anh. Không phải là cô tự luyến, chỉ là có nhiều lúc cô rất tin tưởng vào trực giác của mình. Cô vẫn nên giữ khoảng cách với người đàn ông này.
Khi trở về, cô gọi điện ngay cho khách hàng để xác nhận tiến độ của bức tranh. Nếu như không cần gấp thì cô sẽ đẩy lùi thời gian vẽ lại. Lúc này Lâm Kiều chỉ muốn vẽ nhanh cho xong bức tranh của Giang Trạm, giải quyết sớm nhân vật có vẻ nguy hiểm này.