Cả người cô run rẩy, hoảng loạn, anh chơi bóng rổ lâu ngày nên cánh tay vô cùng cường tráng, mạnh mẽ, vì thế mà anh trói cô chặt tới mức không thể cựa quậy nhúc nhích được.
Bên ngoài trời chưa tối, chiều đến ánh hoàng hôn bao phủ khắp không gian, rọi vào phòng là một vài tia nắng cuối ngày, làm cô nhìn thấy rõ vẻ bi thảm đáng thương của mình.
Đường Lệ Uyển ngã trên ghế ngồi, cơ thể trần như nhộng, trên người xuất hiện đầy những dấu vết tình dục, thi thể đang dựa người vào ven tường, mặt hướng vào bọn họ, mặt bàn màu trắng gạo bị máu tươi nhuộm đỏ. Đôi mắt xinh đẹp của cô ấy trợn trừng, đồng tử mở rộng thoạt nhìn vô cùng thê lương.
Nhìn đến đây, cô đã hiểu rõ mọi thứ. Người bạn trai mà cô vừa quen biết được nửa tháng đã cùng Đường Lệ Uyển làm tình ở phòng học, rồi không biết vì lí do gì mà anh đã giết chết Đường Lệ Uyển, hung khí vẫn còn nguyên vẹn trên mặt đất, ghế dựa dính đầy những vết máu đỏ sẫm.
Nhìn thấy cảnh ấy, cô òa khóc, vì chính cô cũng sắp bị như vậy, cô thấy thật tuyệt vọng, bi quan vì không ai có thể cứu cô nữa rồi.
"Là cô ta ép anh nên anh mới phải làm như vậy, em tin anh đi, anh sẽ không giết em đâu." Anh ôm lấy cô, năn nỉ cô hãy tin mình, giải thích là bản thân anh bị tình thế lúc ấy ép buộc. "Cô ta ép anh phải chia tay với em, anh không muốn, nên cô ta nói là muốn gửi hết những video tình ái của bọn anh vào nhóm chat của lớp học, để cho tất cả mọi người đều biết."
Cô nghĩ thầm, thà là anh cứ để toàn bộ những video tình ái đó lan truyền khắp cả lớp, thà là anh cứ chịu sự dè bỉu, chỉ trỏ, cười nhạo của mọi người, còn hơn là phải đối mặt với tình huống hiện giờ.
Anh đè cô lên tường và nhìn cô chăm chú: "Bị em phát hiện rồi, anh nên xử lý em như thế nào bây giờ?"
Câu nói: "Anh nên xử lí em như nào bây giờ?" đã từng xuất hiện rất nhiều ở những tiểu thuyết ngôn tình lãng mạn, luôn được đánh giá cao trong bảng xếp hạng những lời ngon tiếng ngọt, nhưng tuyệt đối không thích hợp dùng ở hiện trường giết người, càng không thích hợp để nói với nhân chứng.
Đôi môi nóng bỏng của anh bỗng lao vào liếm mút cần cổ mảnh khảnh đầy quyến rũ của cô, đồng thời, bàn tay cũng xé toạc áo sơ mi đồng phục của cô.
Cô nghĩ thầm, đây là bạo hành tình dục trước khi chết hay sao? Cô sẽ chết giống như Đường Lệ Uyển sao? Cô muốn được mặc quần áo, không muốn phải khỏa thân để lộ cơ thể như thế này.
Anh không chút thương hoa tiếc ngọc, ngay cả màn dạo đầu cũng không có, trực tiếp đè cô ra, lập tức vọt vào thân thể chưa trải sự đời của cô, làm cô đau đớn đến toàn thân căng cứng, khóc không thành tiếng, móng tay hung hăng nắm chặt lên vai anh, xuyên qua lớp quần áo, đâm vào trong da thịt anh.
"Anh thực sự rất thích em, vừa thấy em là anh như gặp được định mệnh của đời mình, chỉ cần thấy em cười là anh lại cứng lên." Anh vừa va chạm cánh mông như không có xương của cô, lại vừa kề sát vào tai cô nói ra những lời âu yếm, đường mật.