⬅ Trước Tiếp ➡
Bởi vì không quen biết, hơn nữa lại là bạn trai của bạn cùng phòng nên cô cũng không để ý nhiều tới bề ngoài của anh, chỉ biết là anh trông rất khôi ngô tuấn tú. Trước mắt thì anh đi làm ở công ty bên ngoài, nghe vẻ gia đình cũng rất khá giả vì nhìn cách anh mặc quần áo, tuy nhìn qua rất giản dị không quá cao sang, nhưng mà đôi giày da mà anh đi, cô đã từng nhìn thấy trên tạp chí, nó thậm chí còn không bán ở trong nước.
Bạn cùng phòng của cô là người mẫu, đang ăn cơm cũng vội nói: "Nghe nói là nhà anh ấy rất giàu có, nhưng vì anh ấy lén trốn về nước mà không để gia đình biết nên người nhà anh rất tức giận, đóng băng tất cả thẻ tín dụng và tài khoản ngân hàng, cho nên anh ấy cũng chỉ có thể ở cùng tớ."
Bạn cùng phòng của cô là một người phụ nữ cực kì hám lợi, vì công danh và tiền tài, cô ta sẵn sàng bán đứng thân thể, ăn nằm với "khách hàng". Cô ta cảm thấy giá trị trao đổi của hai bên rất công bằng. Yêu đương với người đàn ông bị gia đình đóng băng thẻ ngân hàng này, ngoại trừ lí do là đẹp trai, dáng người tốt ra, thì chắc cô ta cũng định đầu tư cho tương lai. Cô ta cho rằng, có lẽ sau này anh sẽ báo đáp, trả ơn cô ta gấp mấy lần.
Đối với loại suy nghĩ này của cô ta, Tề Ngọc cũng không có ý kiến gì, dù sao cũng thân ai lấy no, chỉ mong sao đừng bị cô bắt gặp cảnh tượng bạn cùng phòng "lăn lộn" với anh chàng kia ở chốn công cộng như phòng khách, phòng bếp là cô đã cảm ơn trời đất rồi.
Ngoại trừ người bạn trai này, từ trước đến nay, cô bạn cùng phòng cũng không thủy chung với một ai, hầu hết đều là tình một đêm.
"Trên mặt anh ấy có một vết thương do dao làm, ở chỗ cằm vẫn còn dấu vết." Bạn cùng phòng chỉ vào chính cằm mình.
"Cậu không hỏi anh ấy sao?" Tề Ngọc vừa hỏi Tuân Tử, vừa xào thịt để làm đồ ăn.
"Hỏi rồi, nhưng anh ấy chỉ nói là mấy năm trước khi đang đua motor thì bị ngã xe, đập mặt xuống đất, làm cả cằm bị thương." Bạn cùng phòng cầm lon bia, dựa cạnh cửa, nói.
Cô chỉ biết cười, không lên tiếng.
=============
Tề Ngọc bị cậu chủ cản ở trên đường, nói là muốn cùng cô ăn cơm, giọng nói đầy vẻ kiêu ngạo và ngông cuồng. Tề Ngọc bị chọc giận, cầm túi đuổi anh ta đi. Kết quả là, chẳng những anh ta không tức giận, mà còn cười tủm tỉm hỏi cô là có phải hôm nay tới thời kỳ rụng dâu hay không, sao tính tình lại nóng nảy như vậy.
Cô tức giận trừng mắt với chiếc xe thể thao, ôm cơn tức mà trở về nhà, về đến nhà thì thấy bạn trai bạn cùng phòng đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách.
"Anna nói là đã nhờ cô nấu bữa tối cho tôi ăn, mỗi bữa cơm có giá 100 tệ." Anh hướng mặt về phía Tề Ngọc nói.
Tề Ngọc giật mình: "Không cần nhiều như vậy đâu, dù gì thì nếu anh không ăn thì tôi cũng sẽ tự mình nấu để ăn."
Anh chỉ mỉm cười, không nói chuyện.

⬅ Trước Tiếp ➡