Tưởng cô lại giả vờ yếu đuối, nhưng gương mặt cô thật sự tái nhợt, trán đẫm mồ hôi.
Anh nhìn cô chằm chằm mấy phút không nhúc nhích.
Giản Dao khẽ nhếch mép, nở nụ cười tự giễụ
Sao cô có thể ngốc đến mức cầu xin sự giúp đỡ của Phó Thịnh Niên? Chính anh là người biến cô thành thế này.
Mỗi tấc da thịt đều đau đớn tột cùng.
Kẻ muốn xé nát cô, sao có thể quan tâm cô có khó chịu hay không? Không còn sức tự xuống giường, cô với lấy điện thoại dưới gối, định gọi cho Cố Hương.
Đã hơn 3 giờ sáng.
Cô tìm thấy số Cố Hương trong danh bạ, nhưng do dự không biết có nên gọi.
Có lẽ cô nên cố chịu đựng đến sáng, đợi tài xế đến rồi mới đi bệnh viện.
Bỏ ý định liên lạc, cô đặt điện thoại xuống, cuộn tròn trong chăn.
Phó Thịnh Niên thấy cô run rẩy dưới chăn, không do dự nữa, anh bước tới giật phăng chăn, đặt tay lên trán CÔ.
Tay anh ướt đẫm mồ hôi, trán cô nóng rực.
"Em sốt rồi.
" Vừa dứt lời, tay anh đã bị cô hất phăng.
"Không cần anh quan tâm" "Vừa rồi là em nói " "Bây giờ em không cần nữa.
" Chết vì sốt cũng được, dù sao trên đời này cũng chẳng ai quan tâm cô sống chết ra sao.
Cô nghiến răng, kéo chăn trùm đầu, nhưng vẫn lạnh đến run người, như bị vứt vào vùng băng giá.
"Anh đưa em đi bệnh viện.
" Giọng Phó Thịnh Niên xuyên qua lớp chăn, đều đều, không chút gợn sóng.
Cô không để ý.
Vài giây sau, cơ thể cô bỗng bị bốc lên cao.
Phó Thịnh Niên vác cô cùng chiếc chăn trên vai.
Bị chăn bó chặt, cô như cục bánh chưng, không thể phản kháng.
"Thả em xuống Em không cần anh lo " Cô chỉ còn cách gào lên yếu ớt.
Phó Thịnh Niên nhíu mày, cầm chìa khóa xe đi xuống cầu thang.
Tiếng la hét của Giản Dao dần nhỏ đi, mí mắt nặng trĩụ
Cô chìm vào giấc ngủ mê man.
Tỉnh dậy, cô đã nằm trong bệnh viện, vẫn quấn chăn, nhưng được đắp thêm một lớp chăn bệnh viện.
Hai lớp chăn khiến cô đẫm mồ hôi.
Một cánh tay thò ra ngoài, mu bàn tay đang truyền dịch.
Trời đã sáng, nhưng âm u, mưa lâm râm.
Trong phòng chỉ có cô, không thấy bóng dáng Phó Thịnh Niên.
Giản Dao hít một hơi sâu, cổ họng khô rát như có lửa đốt.
Cô liếm môi khô, với tay bấm nút gọi y tá.
Một cô y tá chạy vào, mỉm cười thấy cô đã tỉnh "Cô thấy thế nào rồi?" "Có nước không?" "Có ngay ạ " Y tá vội vàng lấy một cái cốc giấy từ tủ bên cạnh, rót một cốc nước từ máy nước uống, đang cầm cốc nước đi về phía Giản Dao thì cửa phòng bệnh bị đẩy ra.
Phó Thịnh Niên bước vào, mặt lạnh như tiền.
Thấy cốc nước trên tay y tá và Giản Dao đã tỉnh, anh bước tới đón lấy cốc, đến bên giường đỡ cô dậy, tự tay đưa nước cho cô uống.
Giản Dao ngây người, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Uống đi.
" Giọng anh đầy áp đặt.
Cô nuốt khan, mỗi chạm vào miệng cốc, uống một hơi hết sạch.
Cả đêm sốt cao, lại toát mồ hôi, cô khát khô cổ.
Ly nước này chỉ như muối bỏ bể.
Cô ngước nhìn Phó Thịnh Niên, thì thào "Em muốn thêm.
Lạ thay, Phó Thịnh Niên lần này rất kiên nhẫn, không nói gì, đi rót thêm nước rồi quay lại tiếp tục đưa cho cô uống.
Anh chưa bao giờ làm thế, ngay cả khi còn đi học.
Uống xong ly thứ hai, cô cảm thấy mình sống lại.
Anh đặt cốc lên bàn, kéo ghế ngồi cạnh giường.