⬅ Trước Tiếp ➡
" Lại còn phải tiếp khách? Giản Dao không nghĩ nhiều, bảo Kiều Muội "Nhờ Chu Hồng hủy buổi tiếp khách giúp tôi.
" Cô đứng dậy vào phòng thay đồ.
Khi hoàn thành xong công việc, đồng hồ đã điểm 7 giờ tối.
Tận dụng phòng nghỉ tại địa điểm quảng cáo, cô thay bộ váy Phó Thịnh Niên chuẩn bị, đeo trang sức rồi gọi điện cho anh.
Đầu dây bên kia không bắt máy.
Một lúc sau, WeChat nhận được tin nhắn mới từ Phó Thịnh Niên "9 giờ, Câu lạc bộ Thâm Uyên, phòng VIP tầng 3.
" Câu lạc bộ Thâm Uyên? Đó là nơi Phó Thịnh Niên muốn cô đi cùng? Nhớ lại lần Thẩm Dịch làm khó trước đây, cô cảm thấy vô cùng khó chịu, đột nhiên không muốn đi nữa.
Cô quay thẳng về nhà họ Phó.
Lão phu nhân đang dùng bữa trong phòng ăn, thấy cô về liền vẫy gọi cùng ăn.
Cô kéo ghế ngồi xuống, nhìn bàn ăn đầy mỹ vị nhưng chỉ ăn vài miếng đã thấy khó chịu trong bụng, buồn nôn.
Cô đặt đũa xuống, uống ngụm canh mong dịu bớt cảm giác khó chịu, nào ngờ vị canh đậm đặc càng khiến cô thấy ngán.
Cô không kìm được tiếng nôn khan.
Lão phu nhân giật mình, mắt sáng lên "Buồn nôn à?" Cô vội đứng dậy chạy thẳng vào nhà vệ sinh tầng một.
Phó Thịnh Niên từ công ty về, vừa bước vào cửa đã thấy phu nhân cùng mấy người giúp việc đứng chật cửa nhà vệ sinh.
Lão phu nhân chống gậy, nghiêng người áp tai vào cửa nghe ngóng.
"Bà, bà làm gì thế?" Lão phu nhân quay lại, nở nụ cười mãn nguyện "Dao Dao nôn rồi.
" Phó Thịnh Niên nhíu mày, không hiểu ý bà.
Giản Dao nôn mà cần phải xôn xao thế sao? Cả đám đứng chờ trước nhà vệ sinh.
Anh lạnh lùng đi lên lầu, vừa bước vài bước đã bị lão phu nhân gọi lại.
"Thằng nhãi ranh, không nhanh đưa Dao Dao đi bệnh viện khám kỹ đi.
" Phó Thịnh Niên không quay đầu, nói giọng hờ hững "Cô ấy không phải trẻ ba tuổi, khó chịu tự đi bệnh viện được.
" "Đây có thể là phản ứng có thai đấy.
" Lão phu nhân sốt ruột nói.
Phó Thịnh Niên người cứng đờ, đứng chôn chân trên cầu thang.
Đúng lúc này, cửa nhà vệ sinh mở ra.
Nhìn thấy lão phu nhân và người giúp việc xếp hàng trước cửa, Giản Dao cũng sửng sốt.. Nhớ lại mình vừa nôn thốc nôn tháo, mặt cô đỏ bừng "Bà ơi, mọi người đứng đây làm gì thế?" "Bảo Thịnh Niên đưa cháu đi bệnh viện khám.
" "Anh ấy về rồi à?" Lão phu nhân chỉ tay về phía cầu thang.
Giản Dao nhìn theo, thấy Phó Thịnh Niên đang đứng trên bậc thang, nhìn xuống cô với ánh mắt phức tạp.
Người đàn ông nhìn cô một lúc, bước vội xuống, đi thẳng tới trước mặt cô.
Khi thế hối hả khiến cô lùi lại một bước.
"Đi bệnh viện.
" Cô cười xua tay "Không cần đâu, không nghiêm trọng thế đâu, chắc em ăn phải thứ gì không hợp.
" "Tôi đưa em đi.
" "Thật sự không cần.
" Mặt Phó Thịnh Niên đen lại, không thèm nói nhiều, vác bổng cô lên vai rồi đi.
Lão phu nhân thót tim, vội dặn "Thằng ranh, nhẹ tay thôi, đừng làm đau cô.
" Tim Giản Dao đập thình thịch, cô vỗ lưng Phó Thịnh Niên, mặt đỏ như muốn chảy máụ
"Anh thả em xuống, em thật sự không sao, không cần đi bệnh viện đâụ
" "Phó Thịnh Niên " "Anh có nghe em nói không, thả em xuống " Người đàn ông bước đi nhanh như gió, quẳng cô lên xe, cài dây an toàn, không cho cô kịp mở miệng, trực tiếp quát một câu "im lặng" khiến cô phải ngậm chặt miệng.
Cô lo lắng nhìn Phó Thịnh Niên.

⬅ Trước Tiếp ➡