⬅ Trước Tiếp ➡

Nơi Hứa Đình Xuyên đưa cô tới là một biệt thự không cách xa sân bay lắm, Tô Mạt Mạt vừa định hỏi anh tại sao không đi khách sạn, Hứa Đình Xuyên đã buông hành lý trên tay, trực tiếp ôm Mạt Mạt đè trên cánh cửa, một tay ôm lấy eo cô, một tay chế trụ gáy cô, để cô không có đường thoát.
Trước khi Mạt Mạt kịp có phản ứng, Hứa Đình Xuyên đã mưa rền gió dữ hôn xuống môi cô, thẳng đến khi môi Mạt Mạt đã sưng đỏ, đại não sắp cạn kiệt oxi, anh mới buông lỏng cô ra.
Anh dùng ngón cái nhẹ nhàng vuốt đôi môi đã bị hôn đến sưng đỏ của Mạt Mạt, hỏi “Em cũng dùng cách thức câu dẫn tôi để dụ dỗ hắn ta sao?”
Một tay khác của Hứa Đình Xuyên cũng không nhàn rỗi, đặt ở bên hông Mạt Mạt, nhẹ nhàng vuốt ve phần thịt bị lộ ra, đưa ra mệnh lệnh “Về sau không được mặc quần áo hở hang như vậy.”
Tô Mạt Mạt không để bị anh mê hoặc, gọi là tới, đuổi là đi. Mặc dù anh chỉ cần chạm nhẹ, người cô đã mềm như một vũng nước xuân, nhưng vẫn mặt lạnh quật cường đáp lời “Anh là gì của tôi chứ? Tôi mặc gì, dụ dỗ ai thì liên quan gì đến anh?”
“Có bị hắn chạm vào người chưa?? Hứa Đình Xuyên dò hỏi, hai tay đã tìm được khoá áo ngực đằng sau lưng cô, nhanh chóng mở ra.
Sau đó trực tiếp đẩy cả áo thun lẫn áo ngực lên trên, thấy hai ngọn núi tuyết vẫn trắng nộn không có dấu vết bị chạm qua, Hứa Đình Xuyên lúc này mới nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Anh không quan trọng đến cái gì gọi là xử nữ, nhưng chỉ cần tưởng tượng đến cảnh người con gái mến mộ mình bị người đàn ông khác chạm vào, vẫn cảm thấy trong lòng hụt hẫng. Có thể thấy cô vẫn chưa bị khai bao, hoặc nói đúng hơn là chưa kịp bị khai bao.
Dù sao đồng nghiệp của anh cũng có nói, thằng nhóc kia có mang theo mấy hộp bao cao su, chuẩn bị tới Colmar hung hăng chơi cô.
Nhìn thấy bộ dạng khẩn trương của Hứa Đình Xuyên, mặc kệ việc thân thể cô cũng đang rất khẩn trương như vậy, Mạt Mạt cảm thấy trong lòng có chút tươi sáng.
Liền tiếp tục kích thích anh “Chạm qua thì sao chứ? Người lớn tuổi thì e ngại không dám chạm vào người tôi, thì phải tìm người bằng tuổi chứ sao.”
“Em thiếu người chơi đến vậy à?” Hứa Đình Xuyên biết rõ cô đang kích thích mình, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy khó chịụ
“Phải Tôi bị nghiện đấy Tôi biết anh bị liệt dương, thoả mãn không nổi tôi. Phiền anh buông tôi ra Tôi phải đi tìm bạn trai.” Tô Mạt Mạt kéo áo của mình xuống, giãy dụa cố thoát ra mở cửa rời đi.
Lại bị Hứa Đình Xuyên bế lên, tách hai đùi quấn lấy hai bên eo của anh, chỗ riêng tư cũng vừa đặt đúng chỗ đã cứng lên giữa háng, hai tay anh nâng lấy hai mông cô, cố ý đưa eo đỉnh vào chỗ tư mật của cô.
“Em nói cái gì? Tôi bị liệt dương?” Hứa Đình Xuyên thật sự không tin vào những gì mình nghe được, tiểu nha đầu này từ đâu mà dám nói anh bị liệt dương chứ.
“A...anh không cần trêu chọc tôi...Tôi biết bị liệt dương cũng có thể cứng lên được một chút.” Chỉ bị anh cọ xát nhẹ nhàng như vậy, Tô Mạt Mạt đã thở dốc liên tục.
Nghe cô nói, Hứa Đình Xuyên quả thực dở khóc dở cười “Được, hôm nay tôi cho em biết tôi có bị liệt dương hay không.”
Hứa Đình Xuyên trực tiếp ôm cô gái nhỏ trong lòng lên phòng ngủ trên lầu hai, đặt cô lên giường, cởi đồng phục ra trước mặt cô.


⬅ Trước Tiếp ➡