Chương 17
Không ít người bị hại cũng có tâm thái này, cảm xúc căm phẫn và oán trách không có chỗ phát tiết, lâu dần sẽ bắt đầu tự hỏi liệu thảm kịch đó có phải do lỗi của mình không. Ví dụ như, “Nếu như mình không đi con đường này thì sẽ không bị cướp.”, “Nếu như mình không ra khỏi nhà thì nó cũng không gặp chuyện.” vân vân. Theo lời mấy tuần đầu Bạch Thịnh nói, quả thật là đang tìm cớ cho các hành vi của Thẩm Dần Xuyên.
Lăng Thần Nam kề sát vào một chút, tay đè lên đầu gối, ngẩng đầu lên, nhìn thẳng mắt của cậu nói “Bạch Thịnh, cậu là người bị hại, đó không phải lỗi của cậu, đừng tự trách.”
Bạch Thịnh nhìn anh, lại mím chặt môi. Dường như cậu vẫn chưa thích ứng với thân phận mới, tay chân cứng ngắc không biết làm thế nào.
Lăng Thần Nam hỏi “Cậu được cứu ra hay là tự mình chạy trốn?”
Bạch Thịnh tựa hồ nhận được ánh mắt cổ vũ của anh, mở miệng nói “Tôi tự chạy trốn, tự mình chạy thoát. Tôi nhớ tới lúc đó thật vất vả khuyên Thẩm Dần Xuyên mở dây xích tay cho tôi. Tôi muốn chờ đến khi anh ấy hoàn toàn thả lỏng cảnh giác thì trốn, nhưng khi đó tôi quá căng thẳng, nói chung… Nói chung anh ấy tóm lấy tôi. Quá trình cụ thể tôi không nhớ rõ lắm. Chỉ nhớ anh ấy dùng thứ gì đó đánh lên đầu tôi nên tôi ngất đi. Sau đó… có lẽ tôi tỉnh lại vào nửa đêm, cũng có lẽ là hừng đông. Lúc đó tôi chỉ cảm thấy thở không nổi, mở miệng hít một hơi tất cả đều là đất tràn vào trong miệng, rất nhiều nên bị sặc. Sau đó, sau đó tôi bò ra, tôi chạy đến trên đường, tôi…”
Bạch Thịnh run rẩy, cậu cuộn tròn lên đầu gối. Lăng Thần Nam vội vã động viên mà vuốt lưng cậu “Làm sao vậy, khó chịu sao?”
Bạch Thịnh giấu mặt vào giữa đầu gối, thân hình cao cao cong thành tư thế kỳ lạ, giọng cậu khàn khàn nói “Đau đầụ”
Lăng Thần Nam thấy cậu thường xuyên chóng mặt hoảng hốt, đoán chừng là di chứng do thời gian dài dùng thuốc an thần, may mà vừa rồi không chích cho cậụ
Anh hơi lui lại, vỗ vỗ vai đối phương khẽ cười nói “Đừng quá miễn cưỡng, bây giờ vẫn không vội. Hôm nay tâm trạng cậu lên xuống thất thường, cụ thể… tuần sau chúng ta tiếp tục nhé?”
Bạch Thịnh vùi đầu trong đầu gối, khẽ gật. Qua mười giây, cậu rốt cuộc ngẩng đầu lên, nhìn Lăng Thần Nam nói “Bác sĩ, anh là người tốt.”
Mắt Lăng Thần Nam cong lên “Vậy sao?”
“Là thật, anh là người tốt ” Bạch Thịnh gấp gáp nói, trong đôi mắt đầy chân thành.
Lăng Thần Nam khẽ mỉm cười, không quá để ý trong lòngnannan Trong quá trình trị liệu, bệnh nhân rất dễ dàng bởi vì tin cậy vào bác sĩ mà sinh ra thiện cảm. Loại thiện cảm này chỉ cần không phát triển thành ỷ lại thì rất có ích đối với trị liệụ Anh cười nói “Cảm thấy tôi tốt thì mời tôi một bữa đi.” Anh nâng cằm ra hiệu Bạch Thịnh nhìn ra ngoài cửa sổ “Trời đã tối rồi, lần này vừa đúng lúc.”
Lần ăn cơm này Bạch Thịnh càng im lặng hơn so với dĩ vãng, mà Lăng Thần Nam lại cảm thấy thoải mái hơn. Cảm giác mâu thuẫn trước kia với Bạch Thịnh đều biến mất. Trước mắt anh là một quả thật là một bệnh nhân được giáo dưỡng tốt đang bị tổn thương, bị bẫy, bị giam cầm làm tổn thương, suýt nữa bị giết chết, bị chôn sống.